20/02/2009

Bí quyết trị Gàu


Sau một tuần thí nghiệm với trái bồ kết, mình đã chứng thực được rằng bài thuốc của ông cha ta ngày xưa hơn hẳn các phương thức hóa học tối tân của các nhà nghiên cứu thời hiện đại...

Tóc mình đen, thẳng, dài ngang lưng và rất khỏe mạnh... . Hơn 10 năm với 1 kiểu tóc, khuôn mặt mình bị cũ và chán ngắt... thế là sau một hồi bị hình ảnh của các nữ minh tinh hollywood thu hút... mình đã cho nó thành màu hạt dẻ, xoăn, ngắn, và đương nhiên nó đã không thể khỏe như trước nữa. Cũng còn may là mình không bị xấu đi mà có vẻ tóc xoăn hợp với mình hơn. Đó là một điều an ủi. Tuy nhiên một vấn đề phát sinh... da mình bị kích ứng với thuộc nhuộm, thuốc uốn tóc ... thế nên... Gàu đã đến rất đông dù mình không hề mời gọi.

Quyết tâm tống cổ vị khách không mong đợi này, mình chẳng từ một biện pháp nào. Đổi dầu gội là bước đầu tiên... hết Clear, Head and Shoulder, Sunsilk, Pantene,... thậm chí Double Rich dành riêng cho tóc nhuộm... rồi cả loại dầu ngoại nhập mà Dì mình đem về nữa... nói chung là các mặt hàng hot nhất, phô trương nhất trên các phương tiện quảng cáo... tất cả đều vô dụng... Gàu vẫn siêng năng quay trở lại. Biện pháp kế tiếp: thuốc Nizoral...mỗi tuần 2 lần rồi 3 lần ... sau đó là tất cả các lần gội đầu... tóc mình khô cứng, xơ như một bó rơm... và thật là vô vọng... Gàu vẫn không dời gót đi cho. Mà cực một nỗi là mỗi lần thay dầu gội là mỗi lần mình phải giặt hết nào khăn, nào áo gối, nào mền, chiếu, khăn trải giường... thiệt là nản vô cùng...

Mình chỉ cần không gội một ngày thôi, hôm sau đã có cảm giác tóc dơ rồi. Mà ngày nào cũng gội thì lại không tốt cho tóc, dễ bị bịnh nữa. Mình tự hỏi, phụ nữ ngày xưa làm gì có dầu gội đắt tiền... họ chỉ dùng có mỗi trái bồ kết, hoặc vỏ bưởi, hoặc quả chanh làm nước gội ... lại đi làm việc đồng áng suốt ngày... mồ hôi nhiều hơn hẳn so với công việc bàn giấy "mưa không đến mặt nắng không đến đầu" này của mình ... mà có khi 2,3 ngày mới phải gội một lần... vậy mà sao tóc họ vẫn sạch, vẫn thơm, vẫn khỏe?!

Chỉ cần 3,000 Việt Nam Đồng, tương đương 0.17 US Đô La... mình mua được cả mớ Bồ kết, đem về bẻ nhỏ cho vào nước ngâm rồi sau đó đun sôi và gội suông ... không cần thêm bất cứ tí dầu gội hay dầu xả nào... vậy mà chỉ trong 1 tuần gội liên tục ... tóc mình mềm ơi là mềm, sạch ơi là sạch, và... vẫn chưa thấy dấu hiệu quay trở lại nào của Gàu ...

Vậy đó, bao nhiêu là nghiên cứu, bao nhiêu là vitamin Ace, bao nhiêu hoạt chất pro đắt tiền ... cuối cùng cũng không bằng 17 cents Bồ Kết mua ở chợ nhỏ Quận 4...

Hôm nay đi ăn trưa, mọi người ngán ngẩm quá chả biết ăn gì. Khu Food Courts của Parkson, của Eden Mall đâu có nhỏ, chưa kể là có biết bao nhiêu nhà hàng nằm rải rác ở khu Đồng Khởi, đường Nguyễn Huệ ... giá cả lại chẳng rẻ tí nào... vậy mà bọn mình vẫn không tìm thấy món ăn ưng ý. Chị Lan nói cái gì bây giờ cũng công nghiệp... các món ăn cũng công nhiệp nên nó chẳng có mùi vị gì đặc biệt. Món Tây không giống món Tây, mà món Ta thì cũng chẳng ra món Ta. Tất cả đều được nấu với một vị chung chung, lập lờ, lơ lớ... Tây - Ta gì cũng ăn được hết. Thật là ngán!

Vậy mới thấy người ta càng nghiên cứu, càng tân tiến hiện đại là càng trở nên... dở ẹt... . Chắc tại mình cũng là đứa khác người... mỗi khi bị ho chỉ có thể giã lá Tần mà uống thì mới hết, cảm thì lại cần một bó lá Xông hơn là thuốc Paracetamol... và bây giờ muốn chữa gàu thì cũng phải dùng đến bài thuốc thiên nhiên mà thôi... . Mai mốt hẳn là mình dọn vô trong hang ở cho nó đủ bộ "Tiền sử à la mode" ...

Viết bài này xong hổng biết mình có nhận điện thoại và nghe "rủa" từ mấy công ty dầu gội hông ta?


A Time Remembered - Kevin Kern

No comments:

Post a Comment