17/02/2009
Ngày Bình Thường
Ngày bình thường... buổi sáng tinh sương thức dậy, trời vẫn đầy mây trắng. ... Lấm chấm li ti... bay chấp chới trên bầu trời là những cánh chim nhỏ xíu đã bắt đầu rời tổ. ... Ngoài sân đầy lá vàng rơi rụng sau trận gió đêm. ... Đêm qua có giấc mơ lạ chợt đến... chợt đi... làm mình bất giác giật mình thức giấc giữa khuya... nằm nghĩ ngợi lan man... rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.... Một giấc ngủ bình thường.
Trời bình thường... nắng lấp ló trên tán cây Bàng trước sân... khoác giỏ lên xe và đặt cặp kính mát lên mắt, mình hòa vào dòng xe đang ngược xuôi phía trước nhà... . Gió lùa bên tai. ... Một bà trẻ mẹ chở con đến trường... thằng bé còn ngái ngủ tựa đầu vào lưng mẹ, áp sát người vào mẹ... trên tay vẫn cầm một túi quà sáng... . Chẳng biết thằng bé có đang nghĩ ngợi gì không ... riêng mình thì lại ước gì được như nó... . Một điều thật bình thường.
Con đường bình thường... hầu như ngày nào cũng đông đúc..., tiếng còi xe vẫn vang lên đây đó..., âm thanh í ới gọi nhau vẫn lẩn quất đó đây..., tiếng rao hàng chào mời vẫn lẻ loi nơi góc phố..., hoa Sao Nhái vẫn vàng rực bên hè... . Giữa mớ lộn xộn và ồn ào của đường phố... một loài hoa dại lại có thể làm giảm bớt được vẻ thô ráp của đời thường... . Mình chợt nhớ câu " Nụ cười của Đất là Hoa - Earth laughs in flowers" (Ralph Waldo Emerson). ...Nếu quả là Trái Đất đang cười... mình muốn gọi tên nó là Hành Tinh Lạc Quan. ...Một nụ cười... mình rất cần một nụ cười vào lúc này... Mong ước có bình thường quá chăng?
Ngày làm việc bình thường... màn hình máy tính bật sáng,... điện thoại reo,... máy in chạy,... tiếng lật giấy kêu loạt xoạt,... lời chào hỏi râm ran..., ... những vầng trán suy tư ..., nhiều tiếng cười khúc khích... . Mình nhìn ra cửa sổ... nắng đã treo lơ lửng giữa trời. ...Ngoài kia trái Đất vẫn không ngừng quay... . Trong này vẫn chưa ai ngừng suy nghĩ. ... Một nhịp điệu bình thường.
Buổi chiều bình thường ... nắng chìm dần cuối chân trời... không gian phủ một màu xám nhàn nhạt... . Những cánh chim nhỏ xíu ... lấm chấm li ti... bay chấp chới trên bầu trời tìm đường về tổ... . Mình cũng hòa vào dòng người ... lũ lượt tìm đường đi cho chính mình... Những đứa trẻ ngồi sau lưng bố mẹ bi bô cười nói ... kể rất nhiều chuyện... . Còi xe vẫn vang vang..., tiếng í ới gọi nhau vẫn vang vang..., con đường vẫn bình thường, tiếng rao hàng vẫn đọng lại nơi góc phố... hoa Sao Nhái vẫn vàng rực bên hè...thỉnh thoảng khẽ rung mình nhè nhẹ trước gió... . Kinh Koran có nói "Bánh Mì nuôi dưỡng thân xác, còn Hoa thì nuôi dưỡng tâm hồn - Bread feeds the body, indeed, but flowers feed also the soul"... . Sau một ngày bình thường... đôi khi mình muốn có một cành hoa... . Mong ước có bình thường quá chăng?
Buổi tối bình thường... đèn trong nhà bật sáng..., đèn ngoài đường bật sáng..., cây Bàng lại trút đầy lá vàng xuống sân... . Lũ em trong nhà bắt đấu mấy trò chòng ghẹo nhau ..., Bố đang xách nước tưới cây... khen cây mai đang cố hồi sinh..., Mẹ nói có món nấm mình vẫn yêu thích... . Bữa cơm rộn rã... đủ chuyện để mừng... để lo... . Ngày dần trôi qua... buổi tối dần trôi qua... TV đang đang chiếu cuốn phim mình yêu thích... mình khẽ hát theo bài nhạc soundtrack của film... . Một thói quen thật bình thường.
Đêm xuống cũng bình thường... trăng bàng bạc... sao lấp lánh... gió thổi mây chẳng biết là đi đâu mà có vẻ gấp gáp... . ...Buông quyển sách xuống đầu giường... mình chạm công tắt đèn..., nhìn trời đêm qua khung cửa sổ một lần nữa... rồi khép mắt lại. Mong sao cho nỗi lo mau qua đi...., và ước mơ đừng phai nhạt dần theo năm tháng... . Một giấc mơ thật bình thường.
Pastel Reflections - Kevin Kern
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment