
Ăn cơm trưa ở quán Mộc, mọi người bỗng nghe được bài hát "The winner takes it all" của ABBA. Vậy là đề tài về các bài hát của ABBA tự nhiên sôi nổi hẳn lên. Đã từ lâu... lâu lắm rồi... khi mình chỉ mới 5 - 7 tuổi, Bố đã có rất nhiều đĩa hát và đã cho mình nghe không biết bao nhiêu là bát hát của nhóm nhạc nổi tiếng này. Ngoài ABBA, tất nhiên Bố cũng có Boney M, the Beatles, the Rolling Stones... nhưng với mình... ABBA là "không gì sánh nổi".... Chẳng ai có thể cưỡng lại mà không nhẩm hát theo mỗi khi bài "Happy New Year" cất lên đâu nhỉ...
Khó có thể nói mình thích bài nào của ABBA nhất... vì mình thích tất cả... tất cả những gì đóng dấu ABBA. ...Có chút buồn, chút vui, chút lãng mạn, chút nuối tiếc, chút bâng khuâng, chút lãng đãng mơ mộng và một ít hiện thực cuộc sống... tất cả đều được miêu tả nhẹ nhàng trong mỗi bài hát... . Phải nói rằng giai điệu mượt mà phảng phất âm hưởng thánh ca của ABBA rất riêng và rất nồng nàn...
Và mỗi khi "giai điệu ABBA" vang lên, bao nhiêu kỉ niệm cũ chợt quay về "as good as new"... và mình nhận ra mình đã để rất nhiều thứ quý giá trong đời mình "slipping through my fingers"...
[Dù bài "Slipping through my Fingers" miêu tả tâm trạng của một người mẹ (chợt nhận ra con gái mình đã lớn và bắt đầu học xa nhà)... chẳng ăn nhập gì với tâm trạng của mình, nhưng vì tâm trạng mình đang giống y như cái "tựa" bài hát nên post lên đây]
Schoolbag in hand, she leaves home in the early morning
Waving goodbye with an absent-minded smile
I watch her go with a surge of that well known sadness
And I have to sit down for a while
The feeling that I'm losing her forever
And without really entering her world
I'm glad whenever I can share her laughter... That funny little girl!
CHORUS:
Slipping through my fingers all the time... I try to capture every minute
The feeling in it ... Slipping through my fingers all the time
Do I really see what's in her mind ... Each time I think I'm close to knowing
She keeps on growing ... Slipping through my fingers all the time
Sleep in our eyes, her and me at the breakfast table
Barely awake I let precious time go by
Then when she's gone, there's that odd melancholy feeling
And a sense of guilt I can't deny
What happened to the wonderful adventures
The places I had planned for us to go
Well, some of that we did, but most we didn't ...And why, I just don't know
Sometimes I wish that I could freeze the picture
And save it from the funny tricks of time...
...Slipping through my fingers all the time
No comments:
Post a Comment