26/04/2009

Cháo cơm nguội


Hôm qua đưa dì Ngân về nước chẳng ai còn bụng dạ nào mà ăn cơm nên cơm nguội còn dư quá chừng. Thông thường thì mình sẽ chiên cơm lên, làm món cơm chiên Dương Châu hay cơm chiên hải sản gì đó... và thế là xử lý xong mớ cơm nguội. Nhưng hôm nay trời không được mát... ăn cơm chiên lại nóng nữa nên mình biến nó thành cháo luôn cho dễ nuốt.

Món cháo này rất lộn xộn, vì nó tập hợp đủ mọi yêu cầu của các thành viên trong gia đình. Mình thích nấm nên muốn nấu cháo rau, còn bố mình thì thích cháo cật heo, thằng Hiếu thì muốn cháo thịt bằm cơ, và nhỏ Tí ù (nhưng lại rất còm) thì lại nghĩ cháo cá sẽ ngon hơn. Vậy là ... a lê hấp ra chợ, khuân tất cả những thứ đó về và làm thành một nồi cháo.... hổ lốn. May mà thằng Đen và bé Bi ở dưới quê chưa lên kịp, nếu không có lẽ sẽ phải thêm tôm mực cua ghẹ gì đó nữa.

Phải công nhận là món này khá là ngon... ăn xong nhớ đời luôn vì mùi vị của nó rất ngọt và đậm đà. Rất thơm mà không ngấy tí nào. Nhất là khi nấm, cà rốt và rau cải cùng dậy mùi ăn rất ngọt, lại không hề có mùi tanh của cá.

Giờ thì mình lại mong có dư cơm nguội để lại nấu cái món hổ lốn này một lần nữa. Hơi kỳ công một chút nhưng mà ngon lắm lắm. ... Nhắc tới còn thèm quá đi!

Nguyên liệu
và Thành phẩm

25/04/2009

Biển



Ai cũng biết trái đất mình có 3/4 là Biển... và mặc dù Biển phổ biến đến vậy nhưng tất cả mọi người đều ngỡ ngàng và tràn đầy cảm xúc khi đứng trước biển.

Khi mình vui, Biển cũng vui. Tiếng gió gào, tiếng sóng vỗ, làn nước mát vỗ về, cát mịn êm êm dưới chân, màu nắng vàng, màu nước biếc, màu mây hồng... mọi thứ đều đầy sinh lực, tươi mát và rạng rỡ. Niềm vui như reo lên trong tâm trí và tan hòa vào từng thớ thịt. Chẳng phải thế sao người ta cứ chạy túa xuống biển và nhảy chồm theo mỗi con sóng... Ước ao được hòa mình vào làn nước xanh trong tươi tắn.

Khi mình buồn, Biển cũng hậm hực kiêu kỳ. Tiếng gió hú, tiếng sóng gầm, làn nước lạnh băng cuồn cuộn, cát xoáy dưới chân, nắng rực lửa, nước tung trắng xóa, màu mây ráng đỏ... mọi thứ đều đầy uy lực, giá rét và u uẩn. Nỗi buồn như dồn nén trong đáy tim và vỡ òa theo mỗi nhịp thở. Chẳng phải thế sao người ta cứ đứng lặng trước biển và thở dài... Ước ao được thả trôi mọi buồn khổ vào lòng biển rộng.

Biển bao la và đầy huyền bí....sâu thẳm và vĩ đại. Vì thế mà người ta vẫn gọi Biển là cái nôi của sự sống... và vẫn chưa có ai khám phá hay hiểu hết đại dương.

Mình đến Phú Quốc lần đầu vào Tháng 11 năm ngoái, tháng triều lên. Có một trận Bão lớn ngoài biển Đông và mọi tàu bè đều không được ra khơi. Nhưng hóa ra cơn bão đã cuốn hết gió dữ đi để lại một vùng trời xanh trong trên hòn đảo nhỏ và biển thì êm không một gợn sóng. Mình tràn đầy hy vọng và ngất ngây trước một Biển thanh bình trên một hòn đảo hoang sơ. Vui và hạnh phúc.

Một lần nữa đến Phú Quốc vào cuối Tháng 4, tháng bắt đầu mùa mưa nên có lẽ con nước đang ở cuối mùa khô. Mưa chưa đến và mực nước thì thấp hơn trước. Nhưng hóa ra gió lại lớn đến cấp 6 và biển đầy sóng bạc đầu. Mình vẫn hy vọng Biển sẽ có một ma lực nào đó rửa tan những nỗi lo lắng và phiền muộn trong lòng. Nỗi buồn quả là được lắng xuống và mình tìm thấy một chút bình yên trên hòn đảo xanh tươi.

Rất may là mình đã kịp thu hình cảnh biển vắng trước bình minh. Giờ đây, mỗi khi thèm biển quá mình sẽ mở lại đoạn phim ngắn ngủn ấy và lắng nghe tiếng gió, tiếng sóng để giảm stress cho đỡ buồn.

24/04/2009

Nơi dừng chân


2 ngày ở Đảo Phú Quốc.... mình cố quên mọi rắc rối và lo nghĩ trong đời thường. Chưa bao giờ mình bị stress lâu đến vậy... Trước đây mình để nỗi buồn đi qua rất mau và nhanh chóng tự cứu mình khỏi những cơn tuyệt vọng. Vậy mà lần này, nỗi buồn dằn vặt mình lâu quá... . Có lẽ mình sẽ không khổ nhiều đến vậy nếu mọi sự phiền phức chỉ nhắm vào bản thân mình... Đằng này nó lại cứ dây dưa với những người mình thương yêu ... Mình cứ lo lắng suốt và cầu nguyện, cầu nguyện mãi để mọi chuyện đừng bao giờ xấu đi. Chuyến đi Phú Quốc với dì Ngân đủ để làm dịu nó lại một chút. Biển rộng lớn và không biên giới.... chính vì vậy mà tự nhiên đầu óc mình cũng thấy thoáng hơn. Nhưng khi về đến nhà ... rồi sau đó dì cũng về Úc luôn làm mình lại càng hụt hẫng và buồn ơi là buồn...

Xa xôi cách trở nên nỗi nhớ càng thêm thống thiết. Giá như cuộc sống giống như trong tranh vẽ của Walt Disney thì hay biết mấy. Người ta chỉ cần bước vào một quả cầu pha lê và a lê hấp... đi qua biển, qua núi, qua sông... qua cánh đồng và mọi ngăn cách địa lý để đến được nơi mình muốn đến, gặp được người mình muốn gặp mà không cần bất cứ chiếc vé, tấm hộ chiếu hay thị thực visa nào. Thế giới bỗng nhỏ bé và đơn giản.

Mỗi lần đầu óc tù mù và u uất... mình lại đi lang thang ngoài phố. Đi một mình đôi khi hơi chán nhưng thoải mái và tâm trạng mình không ảnh hưởng đến người khác. Tuy nhiên mình lại chẳng biết đi đâu trong một thành phố xô bồ và nóng như rang thế này. Sài Gòn chẳng đẹp tí nào. Đôi khi mình muốn dừng lại và muốn tìm một góc nhỏ để nghỉ chân thì lại không tìm đâu ra một nơi râm mát có 1 chiếc ghế tử tế. Thế mới biết để có một chốn dừng chân quả thật không phải dễ.


Infinity Ocean - Era