2 ngày ở Đảo Phú Quốc.... mình cố quên mọi rắc rối và lo nghĩ trong đời thường. Chưa bao giờ mình bị stress lâu đến vậy... Trước đây mình để nỗi buồn đi qua rất mau và nhanh chóng tự cứu mình khỏi những cơn tuyệt vọng. Vậy mà lần này, nỗi buồn dằn vặt mình lâu quá... . Có lẽ mình sẽ không khổ nhiều đến vậy nếu mọi sự phiền phức chỉ nhắm vào bản thân mình... Đằng này nó lại cứ dây dưa với những người mình thương yêu ... Mình cứ lo lắng suốt và cầu nguyện, cầu nguyện mãi để mọi chuyện đừng bao giờ xấu đi. Chuyến đi Phú Quốc với dì Ngân đủ để làm dịu nó lại một chút. Biển rộng lớn và không biên giới.... chính vì vậy mà tự nhiên đầu óc mình cũng thấy thoáng hơn. Nhưng khi về đến nhà ... rồi sau đó dì cũng về Úc luôn làm mình lại càng hụt hẫng và buồn ơi là buồn...
Xa xôi cách trở nên nỗi nhớ càng thêm thống thiết. Giá như cuộc sống giống như trong tranh vẽ của Walt Disney thì hay biết mấy. Người ta chỉ cần bước vào một quả cầu pha lê và a lê hấp... đi qua biển, qua núi, qua sông... qua cánh đồng và mọi ngăn cách địa lý để đến được nơi mình muốn đến, gặp được người mình muốn gặp mà không cần bất cứ chiếc vé, tấm hộ chiếu hay thị thực visa nào. Thế giới bỗng nhỏ bé và đơn giản.
Mỗi lần đầu óc tù mù và u uất... mình lại đi lang thang ngoài phố. Đi một mình đôi khi hơi chán nhưng thoải mái và tâm trạng mình không ảnh hưởng đến người khác. Tuy nhiên mình lại chẳng biết đi đâu trong một thành phố xô bồ và nóng như rang thế này. Sài Gòn chẳng đẹp tí nào. Đôi khi mình muốn dừng lại và muốn tìm một góc nhỏ để nghỉ chân thì lại không tìm đâu ra một nơi râm mát có 1 chiếc ghế tử tế. Thế mới biết để có một chốn dừng chân quả thật không phải dễ.
Infinity Ocean - Era
No comments:
Post a Comment