Ở nhà nghỉ lễ... bịnh... trời mưa... một mình... điện cúp...mây đen thui....trời tối om om... đọc lại truyện cũ... khóc... . May là mình đã không chọn đọc mấy quyển tiểu thuyết cổ điển. ... Mưa lớn quá. Mưa đầu mùa mà lớn quá chừng. ... Mình dọn một cái ổ thật ấm, thật êm trên ghế đệm... đặt 1 ly nước ở đầu bàn... một đống sách dưới chân ghế và 1 cây đèn charge bên gối... thiên đường ... mình có thể ru giấc ngủ được trưa nay rồi.Tuy nhiên giấc ngủ không đến dễ dàng. Cũng đúng thôi vì mình cứ mải mê theo chân những con thú của ông Thompson và lang thang hết từ bụi cây này đến khu rừng khác, hết đồng cỏ này đến hốc đá khác, ... chốc chốc lại đưa mắt đỏ hoe nước nhìn mưa rơi ngoài hiên. Ông Thompson viết truyện hay quá... nếu được là một nhà văn mình ước gì sẽ viết được giống như ông. Nếu được là một nhà tự nhiên học mình cũng ước có một kho tàng kiến thức về động vật học như ông. Không biết đến bao giờ mình mới thôi không giở sách của ông ra nữa... mấy tuần nay rồi, lúc nào quyển sách trên tay mình cũng là của ông viết ra mà thôi. Mình yêu nó quá mất rồi.
Ông Thompson đã từng "bay bổng lên chín tầng mây hạnh phúc" khi sở hữu được quyển "Những loài chim ở Canada" mà ông đã mua với giá 1 Đô la sau khi đã bán lũ thỏ, vác củi thuê, thu thập côn trùng, bổ củi đua với anh ruột cả tháng ròng. Còn mình thì "lâng lâng hạnh phúc trên chín tầng mây" mỗi khi cầm lại được những quyển sách của ông... . Với mình, một người thuộc 2 thế kỷ (tuổi thơ ở thế kỷ 20 và trưởng thành ở thế kỷ 21) , một cô gái thuộc 2 thế hệ (tức là không còn trẻ và vẫn chưa được gọi là già) vẫn còn giữ nguyên trong tâm hồn mình lòng biết ơn trọn vẹn của tuổi thơ đối với ông Thompson; cả với ông Jack London nữa - những con người ca ngợi những bà con có lông vũ và lông thú của chúng ta. Với mình tất cả các nhân vật của ông đều là những bậc anh hùng trong thế giới loài vật, yêu cuộc sống này và tràn đầy sức sống đến mức, dù cho cái chết của chúng có bi thương đến thế nào đi nữa, thì cái chết ấy cũng chìm nghỉm trong cái dòng trôi chung của cuộc đời trần thế và nó chẳng bao giờ để lại cảm giác bế tắc âm thầm lẩn quất đâu đó. Khi buồn thương trước cái chết của các con vật mà mình yêu thích, thì bao giờ mình cũng nhớ đến lúc chúng tràn đầy sức mạnh và sinh lực, và điều đó làm cho chúng trở thành bất tử ... bất tử trong lòng mình và chắc chắn là ở trong tâm khảm của bao nhiêu người đọc khác nữa.
Những cuốn sách này đã quá cũ rồi và chưa được tái bản lần nào... chắc sẽ có rất nhiều người chưa hề có dịp đọc qua hay biết qua truyện của ông. Mình quyết định sẽ tu bổ lại các cuốn sách. Mình sẽ thiết kế lại bìa sách và đóng gáy lại cho tử tế. Sau đó mình sẽ đánh máy lại tất cả các truyện và lưu trong máy tính. Rồi nếu được mình sẽ bổ sung thêm hình ảnh, cho in ra và làm quà tặng cho những người bạn thân thiết. Có thể họ sẽ không hiểu được giá trị của món quà này đâu... nhưng lưu giữ lại được những câu truyện đẹp như thế đã là một thành công lớn lắm rồi.
Song from a secret garden - secret garden
No comments:
Post a Comment