08/03/2013
Gối đầu lên cỏ
Bắt đầu thích Nhà văn Natsume Soseiki khi đọc quyển này. Rất thích ngôn ngữ đầy chất thơ của ông. Thích vẻ đẹp sâu lắng dịu dàng trong từng câu chữ. Mào đầu tác phẩm là một dòng suy tưởng về con người và cuộc sống....rất là... rất là.... rất là ...um... Hay, thực tế, triết lý nhẹ nhàng.
Trích nhé:
Chương 1
Vừa leo núi tôi vừa ngẫm nghĩ.
Theo lý trí thì gặp trở ngại. Theo tình cảm thì bị cuốn trôi. Theo chí hướng riêng thì bế tắc. Nhìn theo kiểu nào thì thế giới con người cũng là một nơi khó sống.
Khi cảm thấy khó sống quá thì người ta thích tìm đến nơi nào dễ chịu. Và khi nhận ra rằng chẳng có nơi nào dễ sống thì người ta làm thơ, vẽ tranh.
Tạo ra thế giới của con người chẳng phải thần linh cũng chẳng là ma quỷ, mà đơn giản chỉ là những con người yếu ớt kề cận với mình đây. Một khi thế giới do chính con người tạo ra đã là khó sống thì cũng chẳng có nơi nào khá hơn để mình tìm đến. Hoạ chăng là phải đến những nơi không có con người. Nhưng mà nơi không có con người thì có lẽ còn khó sống hơn thế giới của con người nữa.
Nếu thế giới mà mình không thể thoát khỏi là khó sống, thì ta hãy cố gắng thích nghi và thư giãn hết mình,, và phải làm cho thế giới khó sống này trở thành một nơi dễ chịu hơn để gửi gắm cuộc đời phù du dù chỉ trong phút chốc.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment