23/03/2009

Lem Luốc


Cuối tuần mình phải thầu vụ bếp núc cho cả nhà. Đi chợ về, mình bị một ông Tây chụp hình ... đúng lúc mình đang rất xấu xí và mệt mỏi với mấy túi xách rất nặng đầy rau củ quả. Dừng lại nói chuyện mới biết ông ấy đã ở Việt Nam 15 năm rồi và làm chung chỗ cũ với Johnny, sếp mình, làm trước kia....Công ty Jardine. Ông ấy tên Michael Abadie, nói tiếng Việt rất chuẩn (chuẩn gấp mấy lần Johnny), và đang đi dự một đám cưới gần đó. Nhìn thấy giỏ mình có rau cải ông tưởng mình chuẩn bị làm bánh xèo. Thật ra thì mình làm món Sủi Cảo. Ông Michael cứ liên tục bấm máy ... ngay cả khi mình liên tục van xin "Please don't"... thì ông vẫn liên tục nói "cháu dễ thương lắm, đừng lo".

Trông mình luôn rất tệ khi chụp hình, càng tệ hơn là lúc ấy mình lại ăn mặc rất ư casual…thậm chí tầm thường nữa, làm sao mà hai chữ “dễ thương” lại dành cho mình được. Mình không tin, nhưng lại chẳng biết làm gì hơn là phải nhe răng ra và cười thật toe toét vào…Thà là cười còn hơn, chứ mặt mũi méo xệch thì lại càng xấu tệ.

Sau khi chúc ông một ngày vui vẻ mình cũng vui vẻ về nhà… định bụng sang thứ Hai sẽ gọi điện thoại xin email sau đó sẽ hỏi xin ông một tấm hình. Chỉ để làm kỷ niệm và để xem ngày thường mình “lem luốc” đến mức nào. Sau này chắc mình phải “đóng bộ” và ăn diện thật đẹp để đi chợ mới được. Ngộ nhỡ có một bác chụp hình nào đó như ông ấy thì mình cũng bớt xấu đi và đủ tự tin để làm dáng trước ống kính chứ. Không thể như lúc ấy được… quần short, áo pull, khoác một cái jean sẫm màu có hood sau cổ và … đội một cái nón lá chẳng còn mới… nhìn chả ra làm sao.

Tuy nhiên, thứ Hai cúp điện cả buổi sáng, server bị off và mãi mình vẫn chưa gởi được cái mail xin xỏ ấy. Có lẽ server bên công ty ông Michael chưa work lại được nên mail cứ bị trả về. Thôi đành phải keep on trying … ngày mai mình sẽ thư gởi nữa xem sao.


Softly Falling - Kevin Kern

No comments:

Post a Comment