30/03/2009

Thiên đường Sách cũ


Sau khi phát hiện ra thú vui tìm sách xưa, hầu như cuối tuần nào mình cũng dành thời gian dạo qua các tiệm sách cũ. Mình muốn biến niềm vui thú này thành một thói quen và tạo cho mình có nhiều dịp xả strees ... và thật may là nhờ một bác tài Taxi mình lại được giới thiệu đến một nơi chuyên bán sách cũ mèm... cũ rích... từ xưa xửa xừa xưa... trên đường Trần Nhân Tôn, Quận 5. Không ngờ một bác lái Taxi mà cũng có đam mê và hiểu biết về sách cũ đến vậy... vì đây đúng là một Thiên đường sách cũ...

Cả dãy phố đâu đâu cũng là sách cũ vàng màu thời gian và khoác tấm áo tả tơi của quá khứ ... . Chắc phải có đến hàng vạn quyển sách quý giá đang ẩn mình đâu đó chờ người hâm mộ tìm đến phát hiện ra... giống như những kho báu vẫn bị chôn dấu đâu đó giữa đại dương chưa được những tay sói biển tìm đến...

Mình mò đến con phố này và lang thang mấy tiếng đồng hồ ở đó.... ôm về nhà cũng đã hơn 30 quyển truyện rồi... . Hạnh phúc nhất là mình đã tìm lại được quyển Chúa tể núi Ta-Lắc của Ernest Seton Thompson... sướng tưởng chết ngất đi được. Mình yêu quyển sách này lắm ... Tất cả truyện ngắn đều về đời sống đấu tranh sinh tồn và tình cảm của muôn thú trong rừng. Mình nhớ con sói Lobo, thủ lĩnh bẩy sói vùng Curumppaw và cái chết đầy ưu tư của nó..., nhớ con gấu Jec, chúa tể núi Ta Lắc hùng vĩ, và cái bóng xám nặng nề tuyệt vọng..., nhớ thỏ mẹ Moli đã gục ngã vì kiệt sức khi bảo vệ chú thỏ con Rách Tai bé bỏng... . Tiếng thump! thump! thump! khi Moli đập chân truyền tin vẫn còn in rất rõ trong tâm trí mình, đôi mắt của chú Hươu đồi cát khi ngước lên nhìn người thợ săn, những đôi cánh giang rộng của bầy ngỗng trời Canada, điệu bộ cuống quýt ngộ nghĩnh của con chó Bingo ... Mình nhớ mọi thứ... những điều bi thương và tuyệt đẹp trong quyển truyện "thần thánh" này. Nó đã mang cho mình một thế giới khác lạ với mọi thế giới khác. Không phải là khu vườn cổ tích, hay cõi thần tiên đầy phép thuật, cũng không phải là một thế giới tiểu thuyết diễm tình. Thế giới này có những linh hồn bé bỏng với trái tim vĩ đại. Đó là một thế giới của tâm hồn . Quyển sách nhỏ bé cũ kỹ này chứa đựng thế giới đó... nó đã từng và sẽ còn thay đổi mình rất nhiều...

Ngoài ra mình cũng đã tìm được quyển truyện 2 tập viết về các loài vật của ông Ernest Thompson này và đang đọc đi đọc lại tập truyện này chưa dứt ra được. Mình cũng đã tìm được quyển Cuộc Phiêu Lưu của Huckleberry Finn do Mark Twain viết, Đảo Châu Báu của Robert Stevenson , Bí Mật đảo Lincon của Jule Vernes, Đèn không hắt bóng của Zunichi Watanabe,... . Chưa tìm ra được tuyển tập truyện của Stephan Zweigh nhưng đã tìm được một quyển gồm 2 truyện ngắn mà mình cho rằng hay nhất của ông là "24 giờ trong đời người đàn bà", và "bức thư của người đàn bà không quen"... toàn là truyện hay và là danh tác trên thế giới này... Chưa kể mình còn tìm dùm được mấy bộ sách quý khác cho mấy người bạn nữa... that's great!

Giờ mình có thể tự hào khoe rằng ở nhà mình cũng có một little thư viện sách hoặc là một kho sách cũ được rồi. ... Và đây sẽ là "Tủ sách không thể cho mượn" của mình. ...Hơi ích kỷ quá nhỉ?! ... Đã bị mất rất nhiều sách quý và đi tìm lại chúng cũng thật khó khăn. Hải tặc còn có bản đồ chỉ chỗ chôn kho báu chứ mình thì chắn chắn chẳng có cái la bàn nào chỉ đường đến những quyển sách đã thất lạc cả. Cho nên nhất định mình sẽ giữ chặt lấy kho tàng này!!!


Natures Piano -

24/03/2009

Bad time happens


Đây là thời gian tồi tệ nhất... nhiều chuyện xảy ra theo cách tồi tệ nhất, những chuyện tốt đẹp cũng biến thành tồi tệ theo...mình đón nhận với tâm trạng tồi tệ và biến thành một người cũng tồi tệ không kém... Hy vọng cứ đến rồi đi, đến rồi đi, đến rồi đi... làm mình phát chán lên rồi đâm ra ngớ ngẩn... Hy vọng đúng là con ong làm mật mà chẳng có hoa mà (Hope is the only bee that makes honey without flowers - Robert green Ingersoll ).

Tiền là nguyên nhân tồi tệ nhất... nó khiến mình xoay mòng mòng với muôn vàn lo lắng, bất an, thất vọng... . "Chao ôi, phải chi mình có tiền... thật nhiều tiền". Trước đây mình không mong như thế lắm, chỉ mong đi làm và kiếm vừa đủ sống là ok rồi... vậy mà bây giờ lại cũng như bao nhiêu người khác... mình mong ước: Tiền. ... Mình đã ứng dụng cả phương thức Brain-Storming của môn Phương Pháp Sáng Tạo đã học hồi xưa mà vẫn không cách gì tạo hoặc kiếm ra được Tiền... Thật là ngớ ngẩn... bao nhiêu bộ óc thông minh nhất thế giới này vẫn còn đang đau đầu để tìm đường ra khỏi khủng hoảng mà có được đâu... mình thì làm được gì kia chứ. Quả thật từ lý thuyết đến thực tế là một khoảng cách quá xa vời nhỉ...

Một lần nữa lại phải dùng chiêu "silver lining" của chuột Stuart mới được... phải cố lạc quan trong lúc tồi tệ mà.... Đọc một câu danh ngôn của Ralph Waldo Emerson vậy: "Bad times have a scientific value. These are occasions a good learner would not miss"
.

... Trời ơi... sao mình vẫn chưa thấy silver lining of the dark cloud ở đâu hết vậy....?




Light Spirit - Kevin Kern

23/03/2009

Lem Luốc


Cuối tuần mình phải thầu vụ bếp núc cho cả nhà. Đi chợ về, mình bị một ông Tây chụp hình ... đúng lúc mình đang rất xấu xí và mệt mỏi với mấy túi xách rất nặng đầy rau củ quả. Dừng lại nói chuyện mới biết ông ấy đã ở Việt Nam 15 năm rồi và làm chung chỗ cũ với Johnny, sếp mình, làm trước kia....Công ty Jardine. Ông ấy tên Michael Abadie, nói tiếng Việt rất chuẩn (chuẩn gấp mấy lần Johnny), và đang đi dự một đám cưới gần đó. Nhìn thấy giỏ mình có rau cải ông tưởng mình chuẩn bị làm bánh xèo. Thật ra thì mình làm món Sủi Cảo. Ông Michael cứ liên tục bấm máy ... ngay cả khi mình liên tục van xin "Please don't"... thì ông vẫn liên tục nói "cháu dễ thương lắm, đừng lo".

Trông mình luôn rất tệ khi chụp hình, càng tệ hơn là lúc ấy mình lại ăn mặc rất ư casual…thậm chí tầm thường nữa, làm sao mà hai chữ “dễ thương” lại dành cho mình được. Mình không tin, nhưng lại chẳng biết làm gì hơn là phải nhe răng ra và cười thật toe toét vào…Thà là cười còn hơn, chứ mặt mũi méo xệch thì lại càng xấu tệ.

Sau khi chúc ông một ngày vui vẻ mình cũng vui vẻ về nhà… định bụng sang thứ Hai sẽ gọi điện thoại xin email sau đó sẽ hỏi xin ông một tấm hình. Chỉ để làm kỷ niệm và để xem ngày thường mình “lem luốc” đến mức nào. Sau này chắc mình phải “đóng bộ” và ăn diện thật đẹp để đi chợ mới được. Ngộ nhỡ có một bác chụp hình nào đó như ông ấy thì mình cũng bớt xấu đi và đủ tự tin để làm dáng trước ống kính chứ. Không thể như lúc ấy được… quần short, áo pull, khoác một cái jean sẫm màu có hood sau cổ và … đội một cái nón lá chẳng còn mới… nhìn chả ra làm sao.

Tuy nhiên, thứ Hai cúp điện cả buổi sáng, server bị off và mãi mình vẫn chưa gởi được cái mail xin xỏ ấy. Có lẽ server bên công ty ông Michael chưa work lại được nên mail cứ bị trả về. Thôi đành phải keep on trying … ngày mai mình sẽ thư gởi nữa xem sao.


Softly Falling - Kevin Kern