09/01/2009

Đêm Đông


Đêm mùa Đông... đang cố kéo dài thời khắc của nó. Gió lạnh ngắt, trời buồn thiu.

Mình quấn mình trong chăn ấm, giống như một con sâu làm kén, nhìn trăng mờ nhạt ngoài cửa sổ, rồi ngủ ngon một giấc đến sáng... không muốn dậy đi làm tí nào. Chỉ muốn nằm ườn ra... đọc một quyển sách yêu thích để hưởng thụ thời tiết dễ chịu này. Nắng đã lên, nhưng trời vẫn lạnh, gió vẫn cứ ào ào thổi... mình vẫn lười .

Trên đường đi làm... thấy mọi người mặc áo ấm, quấn khăn choàng... nhìn thật hay. Tự nhiên muốn mùa Đông thật là dài. Một mùa Đông nhẹ nhàng, phảng phất chút mùa Thu như trong truyện cổ tích.

Thèm nghe bài Đêm Đông của nhạc sỹ Nguyễn Văn Thương quá.... mùa Đông đó thật là buồn, và đẹp thanh khiết. Có lẽ chỉ có ở Việt Nam mình mới những mùa Đông hiền hòa và nhẹ nhàng như vậy.
Đêm Đông
(Nguyễn Văn Thương)
Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống.
Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông.
Đôi cánh chim bâng khuâng rã rời.
Cùng mây xám về ngang lưng trời.
Thời gian như ngừng trong tê tái.
Cây trút lá cuốn theo chiều mây.
Mưa giăng mắc nhớ nhung, tiêu điều.
Sương thướt tha bay, ôi! điều hiu.
Đêm đông, xa trông cố hương buồn lòng chinh phu.
Đêm đông, bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng.
Đêm đông, thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư.
Đêm đông, ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng.
Gió nghiêng, chiều say.
Gió lay ngàn cây.
Gió nâng thuyền mây.
Gió reo sầu miên.
Gió đau niềm riêng.
Gió than triền miên.
Đêm đông, ôi ta nhớ nhung... Đường về xa xa...
Đêm đông, ta mơ giấc mơ, gia đình, yêu đương.
Đêm đông, ta lê bước chân phong trần tha phương.
Có ai thấu tình cô lữ đêm đông không nhà...


No comments:

Post a Comment