07/02/2014

Lan man ... Tết



Bầu trời Tết năm nay rất đặc biệt, ... mình vẫn đang cố tận hưởng những ngày Tết cuối cùng của mùa Xuân này.

...

 Còn nhớ, hồi còn bé xíu xiu, mình rất thích Tết! Mà hình như ai cũng vậy thì phải. Có vẻ như ...Tết có ý nghĩa rất lớn lao với bọn trẻ con. Ngày đó, cứ mỗi khi 'nghe' mùi pháo thôi là đã nôn nao muốn được ở nhà với bà, với mẹ lắm rồi,... thấy một vài cụ già ngồi trẩy lá mai là sốt ruột về Tết lắm, ... bắt gặp ai đó chở mấy chậu hoa sau yên xe là đã hăm hở ra mặt. Cho đến lúc vác cái bao vải đựng gạo đã xay nhuyễn thành bột, nước rỏ tong tong xuống mặt đường mình biết là Tết đã đến thật gần... lòng tự hỏi những câu vẩn vơ ... không biết lần này Nội sẽ làm món bánh gì? lát  về mình sẽ lấy cái thớt nặng đè lên cho bột mau hết nước... rồi ngày mai, lúc làm bánh Nội sẽ cho mình nhào nặn riêng mấy cái bánh thật tí hon... chỉ sợ lần này bột ít, Tết lại quan trọng thế Nội sẽ không cho mình mó tay vô thì buồn chết. Áo quần lấm lem hết rồi, phải về thật nhanh để còn chuẩn bị đi chợ hoa nữa. Trên 2 chiếc xe đạp màu xanh màu vàng, Bố chở mình, mẹ chở em... ta sẽ đi đến con đường ngập ngời hoa lá 'thần thánh' đó... 

Cái bến sông Bạch Đằng ấy, bình thường, đã rất nhiều rất nhiều tối chủ nhật Bố đưa 2 chị em ra đó chơi... có khi ngồi bên cạnh bố, mút bịch nước mía ngọt lịm, nhìn nước sông loang loáng ánh đèn thật thú; có khi nằm lăn trên bãi cỏ háo hức chờ đón từng chiếc "tàu nhỏ, tàu to" rẽ nước qua chỗ mình... rồi thấy mấy con chuột - xù tướng - đen xì chạy lóc cóc quanh gốc cây mình đã vội khóc thét làm cho Bố phải dỗ đến phát mệt. Vậy mà Tết đến, cái bến ấy như gần như xa, như quen như lạ. Quá nhiều màu sắc, lung linh và kỳ diệu lắm. Hoa khắp nơi, đổ từ bến sông chạy dài lên phố, bày đặc nghịt đặc ken trên con đường Nguyễn Huệ. Chằng ai bận tâm đến âm thanh ồn ã náo nhiệt cả một góc trời này, mọi người đều có vẻ rất hân hoan với hoa. Nào trầm trồ, nào kinh ngạc, nào chỉ trỏ, nào chen lấn, cười cười nói nói râm ran. Nào chọn, nào hỏi, nào ôm, nào vác, nào cột, nào ràng, nào khuân, nào chở... rộn ràng vô cùng. 

Khi chở chị em mình đi chợ hoa, Bố mẹ không mua hoa về luôn đâu mà phải tận mấy hôm sau nhà mới sắm cơ. Có năm Mẹ chọn mang về 2 chậu Thược Dược màu hồng rất dịu. Có năm Bố lại tậu mấy chậu Mãng Đình Hồng đỏ ối, ốm loằng ngoằng, lại cao gấp đôi thằng em lũn tũn mới đi lớp mẫu giáo 1 của mình. Đặc biệt, có năm nhà lại có 1 chậu Quất chi chít trái. Đó là năm mình được biết trái Tắc còn có tên trái Quất và cũng có thể để chưng Tết với tên gọi là trái Hạnh - biểu trưng cho Hạnh Phúc. 

Tết, cái gì cũng khác, cái gì cũng phi thường cả. 

Từ đó, chưa bao giờ mình không đón Tết ở Sài Gòn. 

Có đi đâu mình cũng phải về Sài Gòn vào dịp Tết. Dù tiếng pháo đã biến mất, chợ Hoa cũng dần không còn là 'thần thánh' nữa. Bẵng đi một thời gian nó đã vắng bóng hẳn, rồi trở lại ở một góc khác của thành phố... và rõ ràng phong vị cũng khác xưa hoàn toàn. Con Đường xưa giờ vẫn là con Đường Hoa... với các cảnh sắc đồng quê nhân tạo cho người thành phố ngắm Tết. Từ cửa sổ tòa nhà Văn Phòng, mình có thể nhìn xuống và thấy các công nhân dựng đường hoa từ những tấm bạt, những đụn đất đầu tiên. Không còn cảnh trên bến dưới thuyền bán buôn tấp nập, cũng không âm vang chộn rộn như xưa. Nhưng cái nhịp sống hối hả, tất bật vẫn xuất hiện ở góc trời này... dù nó có vẻ nhỏ bé hơn và lọt thỏm giữa bao nhiêu tòa cao ốc vây bọc suốt tuyến đường dài gần 900 mét này. 

Mình chỉ đi Đường Hoa Nguyễn Huệ mới này có 2 lần... và hình như 3 - 4 năm gần đây chưa thực sự đi lần nào.

Thật ra là mình có đi chút chút thôi... thường là vào cái ngày người ta hoàn tất những bước cuối cùng trước giờ khai mạc. Khi ấy khách tham quan chưa được phép vào, nhưng các tấm pa-nô che chắn công trình đã bắt đầu được tháo dỡ ra. Giờ được nghỉ ăn trưa, mình vác máy ra và dùng chức năng zoom để chụp hình. Cảnh trên hình nhìn đẹp và thanh bình lắm, không có dòng người chân chen chân, tạo dáng chụp hình che lấp hết các tiểu cảnh, đại cảnh. Hoa còn mới và rất tươi, mọi thứ đều trật tự, nền nã lắm. 

Đó cũng là khung cảnh chung của Tết Sài Gòn! 

... Người ta luôn thấy một Sài Gòn đông nghẹt, chen chúc, kẹt xe, khói bụi, lộn xộn, bát nháo, xô bồ xô bộ... . Rất nhiều người cho rằng Sài Gòn là chốn bon chen, chê người thành phố không chân thật như người thôn quê... 

Nhưng mình biết một điều, và rất nhiều người ở thành phố này biết một điều: Có một Sài Gòn rất khác vào dịp Tết - và chỉ trong mấy ngày Tết mà thôi. 

Năm hết Tết đến, nhiều dòng người khăn gói lũ lượt về quê, rất nhiều người khác lại du xuân đâu đó, để lại một Sài Gòn yên tĩnh, thanh bình và đẹp hơn bao giờ hết. Nhà nhà đều có một vài chậu hoa chưng trước sân, kể cả các cửa tiệm đóng cửa nghỉ Tết cũng lấp ló mấy cành mai chậu cúc. Chẳng còn mấy chiếc xe chạy trên phố, vài nhóm người chúc tụng nhau rôm rả bên hiên. Họ mặc áo mới, họ diện rất đẹp. Cũng có vài nhóm nhậu thật ồn ào nhắng nhít, nhưng đa số người ta gặp nhau tay bắt mặt mừng, tặng nhau những lời tốt đẹp hết sức thân tình. Duy nhất, chỉ duy nhất mấy ngày Tết, cái tuần duy nhất trong năm - Sài Gòn quang đãng, không có kẹt xe, không có khói bụi. Cây xanh và hoa nở rợp trời... cảnh sắc tươi mới lắm. Trời cũng có vẻ xanh hơn, mây cũng có vẻ bồng bềnh hơn, nắng, gió cũng có vẻ mơn man hơn. Người ta nói 'Vạn vật bước vào Xuân' là như thế này phải không nhỉ?! 

Đêm giao thừa là thời khắc chẳng ai có thể bỏ qua. Trời đêm se lạnh. Gió. Pháo hoa. Tiếng chuông chùa vang vọng khắp xóm. Tiếng còi tàu hụ. Pháo sáng được bắn lên. Bố nói, ngày xưa pháo sáng còn được gọi là Hỏa Châu. Mùi nhang thơm lan tỏa. 

Bầu trời Tết năm nay thật đặc biệt, ... mình vẫn đang cố tận hưởng những ngày Tết cuối cùng của mùa Xuân này... 

Năm nay trời Sài Gòn bỗng dưng lạnh mát. Nhiệt độ những ngày giáp năm nhiều khi chỉ có 18 độ C, có những buổi trưa cũng chỉ 28 độ. Cận Tết nhiệt độ có nhích lên tí chút, đêm còn khoảng 20 - 22 độ, trưa thì 30. Hoặc theo cái Apps trên máy thì có hôm nó báo là 30 - feel like 32.... cũng không thấy nóng bỏng rát như trời Sài Gòn vốn thế. Buổi sớm đi làm, thấy áo len, áo khoác, rồi găng tay, khăn quàng cổ ... mình có cảm giác rất lạ. Hiếm khi nào thành phố lại 'ấm áp' đến thế, dịu dàng đến thế và dễ chịu đến nhường vậy. Từ trước đến giờ, thành phố làm gì có mùa Đông. Cao lắm là có vài ngày se se mát gọi là lập Đông cho có, ngay sau đó là nắng nóng hầm hập ùa về báo hiệu trời đất chuyển mùa - vậy là Tết đến. Lần này có chút hơi lạnh, cảm giác Tết sẽ mạnh mẽ hơn nhiều nếu trời bất chợt chuyển sang ấm. 

Vậy mà cái không khí man mát lành lạnh này vẫn chưa tan. Tết đến, trời có trong hơn nhưng vẫn nhuốm màu lạnh. Nắng có vàng hơn chút đỉnh nhưng có vẻ giống màu nắng Thu - dịu dàng và thong thả trải mình sưởi ấm mọi ngóc nhách của thế gian. Gió hanh hao mát. Đến con chuồn chuôn cũng ngủ quên trên nhánh mai già. Trời ơi, giá như mình có tố chất như các nhà văn nhà thơ, mình sẽ có những cảm nhận còn sâu hơn những gì mình đang có lúc này... Đất Trời này thật quá tuyệt! Phải tận hưởng - tận hưởng mới được... nhắm mắt lại ... hít thật sâu. Lạ quá! đến hoa Mai cũng có mùi thơm. 

Mấy ngày Tết năm nay êm đềm đi qua, trước mọi ngưỡng cửa hoa vẫn nở rộ. Mình rải một nắm thóc trên sân, con gà mái đã no căng diều nên tìm bóng râm ngủ vùi... lũ chim sẻ phát hiện nắm thóc ế bèn ríu ra ríu rít gọi nhau, làm con chim Sáo trong lồng cũng réo rắt tiếng hót. May cho bọn mi là 2 con miu miu nhà ta đã nằm ườn trên ghế sofa rồi đó. Con cún Sam cũng lăn lộn đến mệt đứ đừ, nằm dài ra cỏ đòi vuốt ve nựng nịu. Có tiếng chuông chùa đổ xa xa. Buổi trưa như thế này, mình không thể vùi đầu vào quyển truyện được. 

Một năm với nhiều sướng khổ vui buồn vừa đi qua. Một năm với nhiều buồn vui sướng khổ nữa lại đang đến. Mình chỉ có thể biết cố gắng sống và trải nghiệm mà thôi. Cũng như mọi năm, năm nay mình cũng ấp ủ nhiều dự định, và đồng thời cũng ấp ủ rất nhiều hy vọng. Mọi thứ rồi cũng trôi đi thôi..., cái chính là mình sẽ để nó trôi đi như thế nào. 

Hôm qua là ngày đi làm đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết. Mọi người tận dụng thêm 2 ngày này để được nghỉ nối cuối tuần luôn nên chưa lên thành phố. Họ kéo dài Tết thêm 1 chút nữa, kỳ nghỉ Tết năm nay đúng là đặc biệt. Càng hay, Sài Gòn vẫn trong những ngày đầu Xuân tuyệt đẹp. Buổi sáng đi làm, đường phố vẫn như ngái ngủ, mọi nẻo đường vẫn thông thoáng và yên ả lạ. Nhiều người vẫn khoác áo len mỏng, khăng choàng bay phấp phới thật dễ thương. Mình khoác cái áo trùm đầu bằng nỉ, bụng ước sao ngày mai trời vẫn còn hanh, vẫn còn lạnh để mình khoác cái áo len màu xanh yêu thích. Hồi sáng trong nhà ấm quá nên mình tưởng trời chỉ man mát thôi, ai dè gió bên sông vẫn thổi lên lạnh ngắt. Buổi chiều tan sở, dòng người vẫn còn thưa lắm. Đi xe trên đường như thế này thích thật. Nắng không táp hơi nóng - chỉ phủ một màu ấm áp. Gió không thổi mù bụi - chỉ dìu dịu mát. Không có cảm giác nghẹt thở, không có cảm giác cô đơn. Chỉ thấy rất thoải mái và thanh bình. Giá như trên khắp nước mình, ở đâu cũng như thế này, mọi người sẽ thôi không đổ xô về Sài Gòn nữa. Và nơi đây sẽ không còn mang tiếng là 1 thành phố bon chen, không mang một bộ mặt ồn ào bát nháo cả năm ròng. 

Hôm qua Mặt trời đẹp lắm. Mặt trời chiều có màu cam rất đậm. Nó đậu trên đỉnh 1 tòa cao ốc và tỏa những tia nắng cuối ngày xuống bến sông. Từ giờ đến lúc nó tắt hẳn phải còn cả tiếng nữa. Đường về nhà mình đi qua những 7 chiếc cầu, mình được ngắm mặt trời trên sông những 7 lần. Chiều nay, mình cũng sẽ về đúng giờ, và mình sẽ lại được ngắm nó óng ánh trên sông thêm 7 lần nữa... 

Thứ Hai tới, thành phố của mình sẽ lại đông đúc, sẽ lại hối hả, sẽ lại ồn ào đến inh tại, sẽ đầy khói, đầy bụi...nhưng mình biết ... mỗi khi Xuân về tết đến, Sài Gòn sẽ lại rất trong sáng, rất thong thả, rất thanh bình. 

... và mình vẫn đang cố tận hưởng những giây phút cuối cùng của Tết đây này ... 


Đây là hình con chuồn chuồn ngủ gục trên nhành mai. Nó ngủ suốt nửa giờ đồng hồ... cho mình tha hồ chụp hình!







24/01/2014

Kiểm .... Điểm

Thường cuối năm, con người ta hay nhìn lại những gì mình đã làm được, đang làm được và chưa làm được. Rồi người ta còn đặt kế hoạch mới cho năm mới nữa chứ. Nghe thật là 'vĩ đại nhân' quá chừng... Mình hồi nào giờ ít khi để ý chuyện này, cứ đại khái là tới đâu hay tới đó, nên chẳng mấy khi biết mình được gì mất gì, hay dở thế nào. Năm nay bắt chước những bậc cao nhân tiền bối, mình cũng ngó lại coi năm rồi mình co1l àm được trò trống gì hay không... Ngó qua ngó lại, nhìn tới nhìn lui, kiểm này kiểm nọ - nhớ nhớ quên quên một hồi... mình điểm lại được vài chuyện gọi là đáng để nhắc đến, những chuyện dở tệ thì ... ôi dào, cho chúng đi vào dĩ vãng có lẽ hay hơn.

Sau đây mình kiểm và điểm lại những cái gọi là spotlight của đời mình trong năm qua nhé.

  • Đầu tiên là mục Ăn Chơi



  • Kế đến là Làm việc và Học hành

  • Các hoạt động và Lĩnh vực Nghệ Thuật nữa chứ

  • Ngoài ra cũng chào đón và giáp mặt một số 'đối tượng' đặc biệt



  • Mình cũng phác thảo sơ kế hoạch cho năm mới này:

Sau một hồi kiểm điểm, lại thấy mình nhí nhố kinh - chẳng ra thể thống gì. Đúng là không thể cứ bắt chước là đắc đạo thành cao nhân ngay được nhỉ. Sang năm sẽ cố tu học thêm vậy. Chúc mừng năm mới cả nhà!!!

18/10/2013

Ớt băm...

Rảnh rỗi sinh nông nổi...

Mẹ nghỉ hưu ở nhà nên mọi việc trước sau trong ngoài mẹ đều chu toàn. Em gái cũng cán đáng nhiều thứ cho mình... nên mình khỏe. Chỉ lang thang học linh tinh nhạc và họa. Vẽ vời thì còn ổn ổn, tức là không đến nổi làm mù mắt người xem. Nhưng xem ra cái món "nhạc" thật sự là thảm họa.... luyện bao lâu rồi nhưng chỉ vớt vát được mấy bài tân nhạc, còn mà vào khuôn cổ điển... thì mọi người phải chạy thật xa... Mình không chịu trách nhiệm nếu tai của ai đó bị ù, bị thủng, điếc hay suy giảm chức năng gì đâu nhé...

Không hiểu sao cô giáo vẫn chịu đựng được, nhẫn nại giảng dạy, sửa từng động tác. Chắc tai cô quen chịu đựng rồi.

Lần nào luyện đàn, cũng phải leo tuốt lên lầu, đóng cửa thật chặt và tự mình chịu trận cả tiếng đồng hồ. Sau đó bước ra đón ngay 1 câu nhận xét hết sức sâu sắc của nhỏ em... "Dở không thể tưởng". Chẳng biết làm gì, chỉ cười trừ đáp: tớ đàn cũng như cậu hát mà thôi. Nhỏ cũng lăn ra cười "ừ nhỉ, em hát không khác gì chị đàn". Một cô em khác chán ngán khuyên: 2 người nên lập ban nhạc tự kỷ với nhau. Bụng bảo dạ, ban nhạc này mà ra đời - cao lắm chỉ nổi nổi trong cái xóm có 3, 4 nóc nhà này... và thu hoạch thì sẽ là cả đám trứng và cà chua thối từ những nóc nhà còn lại.


Lười nên chỉ biết cười...

Mình thích mưa... cứ trời mưa là mình thấy tinh thần sảng khoái, đặc biệt là khoảng thích hưởng thụ. Mưa vào dịp cuối tuần thì sướng vô cùng. Nhất là khi mọi người đều đã ăn cơm trưa chui vào phòng ngủ kỹ, riêng một mình mình nằm ôm con mèo trên ghế sofa nghiền ngẫm 1 quyển truyện. Không gì sánh được với tiếng mưa rả rích ban trưa, cuộc sống tự nhiên rất yên ả, chậm rãi. Buổi trưa bỗng bình yên vô cùng - mọi lo toan phiền muộn lắng đọng ở chốn xa xăm nào hết cả... . Mà nếu là mưa buổi tối thì sẽ càng tuyệt, chỉ cần biết mọi thành viên trong nhà đã cuộn mình trong chăn ấm, mình lại yên vị ở cái chỗ yêu thích trên ghế sofa, tay cầm mẫu thêu cross sticht, vừa thêu vừa xem CSI, Disney Channel, hay NatGeo...(nghe có vẻ phi lý - nhưng đâu cứ phải dán mắt vô màn hình mới là coi TV). Tiếng mưa đêm dù là ầm ào hay tí tách ... nghe cũng rất mát, rất mềm như tiếng ru ấy...

... Khuya, mẹ lay mình: Sao lại nằm ở đây, lên phòng đi ngủ đi con. Mình uể oải đáp: con lười lắm, chỉ nằm đây thôi. Sáng dậy mẹ mắng: sao mà lười quá thể, đến lên giường mà ngủ nó cũng lười. Mình chỉ cười trừ 2 tiếng... ha ha.

Đơn giản như đang giỡn.

Mình thích nhạc... ai mà không thích âm nhạc? Có điều mình không tự lượng sức, đòi học nhạc cụ khó nên mãi không thành. Tự thấy mình sao mà kém cỏi. Giờ vẫn chưa nản nhưng sự thành thục quả là mịt mù.

Mình thích vẽ... à chỉ một ít người thích hội họa. Cũng không tự lượng sức, đòi học có lớp có lang đàng hoàng chứ không chịu học nghiệp dư cho vui. Suốt ngày làm bài tập, mất mấy tiếng đồng hồ 1 ngày mà không nặn nổi một bức ký họa chân dung. Chân dung người quả là khó. Hoa lá vẽ sao người ta cũng nhìn ra cái hoa, nhưng dựng hình người... eo ôi. Giờ mỗi ngày phải đầu tư bao nhiêu là công sức. Lại tự thấy mình kém cỏi hết sức. Không biết sau này có vẽ nổi một bức hình. Sự thành thục quả là mù mịt.

Mình thích chụp hình... giờ cũng nhiều người yêu thích bộ môn này. Cái chính là không phải chụp mình là là chụp xung quanh thôi. Nhưng sử dụng máy hay ống kính pro thì rắc rối lắm. Nhiều thứ phải nhớ... tiêu cự, ánh sáng, góc máy này nọ. Mất hết cảm xúc. Máy lại to đùng xách không nổi, vậy nên cao lắm mình chỉ tậu 1 cái máy dòng bán chuyên có ống zoom lớn là đủ. Cái chính là học cách bố cục chuẩn cho 1 bức ảnh đẹp... còn lại thì... hì hì ... theo trường phái tự nhiên hoặc phá cách vậy. Sắp tới trường cho học lớp quay phim chụp ảnh miễn phí, đã đăng ký. Ngặt cái giờ học trùng với giờ đi làm. Chưa biết sắp xếp thế nào nhưng có vẻ sự nghiệp này cũng khá mịt mù.

Còn nhiều cái mù mịt nữa... tỉ như cái quán rồi đến cái store trong mơ của mình, sau đó là cái studio và công ty nhỏ nhỏ. Nói chung mọi thứ cũng như đang trong sương mù. Cái này chuyên môn người ta nói là đang trong giai đoạn "rừng rậm"... nghĩa là chưa tìm thấy lối đi và định hình chiến lược. Ái chà hình như là "giai đoạn rừng rậm" là nói đến cái hữu hình rồi, của mình vẫn còn vô hình nên còn chưa đến giai đoạn này. Đúng là mù mịt.

... thì "có công mài sắt có ngày nên kim" - Đơn giản vậy mà không hiểu. Phải cố !!! Có điều với sức lực kém cỏi hòn sỏi cũng chào thua như vậy, cố quá có thành 'quá cố ' không ta?!

Mẹ nói những thứ mình học chỉ là để thỏa sở thích mà sao vất vả quá. Thời gian rảnh không nghỉ ngơi lại lăn ra tập luyện. Mình là con gái, ốm yếu èo uột, đi làm nhiêu đó cũng vừa phải rồi. Đeo mang thêm để làm gì? Vất vả ngược xuôi thì được thêm gì đâu. Xảy chân thì chỉ gặt thêm phiền phức.

Xét theo khía cạnh nào đó Đức Phật cũng đã từng có ý tương tự vậy. Phật từng dạy "biết đủ là đủ" mà. "Buông bỏ" để đạt bình an. Mình không ham thích (hay ham hố) thì có gì phải khổ sở vất vả. Đơn giản là vậy thôi... ???


Băm băm xắt xắt - không cắt thì chặt...

Trong nhà bây giờ toàn phụ nữ đảm đang giỏi giang - khu vực bếp rộn ràng lên hẳn. Ngoài nấu ăn, ở nhà còn tự làm nhiều thứ mà không cần ra chợ mua ... Bây giờ ya-ua nhà làm là số một. Dưa cải nè, dưa giá nè, rau muống nè, cà pháo nè... mẹ muối là ngon nhất đời. Lâu lâu tới mùa nước, dì ở quê còn làm cho món mắm tép rất tuyệt. Đặc biệt cái món Mắm tép chỉ có nhà mình là có. Ngoài thị trường trên khắp nước Việt Nam này chưa hề có bán món này. Ghê gớm không? Tiếc là nguồn nguyên liệu không ổn định, cái loại tép riêu tí hon này phải mùa nước nổi mới xuất hiện, chứ nếu không mình sẽ mở nhà máy sản xuất mắm tép, đảm bảo là sẽ chiếm lĩnh thị trường. Có khi còn thành đại gia mắm tép rồi ấy chứ. À không, tướng mình thì chỉ thành tiểu gia - tiểu gia cũng được.

Hôm trước, trúng mấy ngày mưa liền tù tì. Hai chị em thèm món cà pháo muối kim chi, bèn rủ nhau đi mua nguyên liệu về làm. Trong siêu thị bán một hũ cà kim chi cỡ 400g mà đã mấy chục ngàn. Đúng là của một đồng công một nén, bọn mình làm, nguyên liệu chỉ vẻn vẹn 20 ngàn đồng. Số lượng nhiều gấp 3 lần. Lại đảm bảo không chất bảo quản, thơm ngon đến miếng cuối cùng.

Mình được phân công băm ớt, rửa cà. Làm ớt cũng khá ... cay. Tước hột một đống ớt, tay mình đã thấy nóng nóng, sau đó băm và xay nhuyễn ớt, mùi ớt xông lên mũi làm mình sặc mấy lần. Tự nhiên nhớ lại hồi xưa nhà bán hủ tíu, ngày nào mẹ cũng chuẩn bị cả rổ ớt tươi. Người ta vào hàng quán ăn, cao lắm chỉ ăn một hai miếng ớt xắt, đâu có để ý là đến miếng ớt cũng làm người xắt rát bỏng cả tay.

Mình chuẩn bị đi học, đã tắm gội rửa tay mấy lần bằng xà bông, nhưng 2 bàn tay vẫn nóng bừng bừng. Trời mưa, đường tối, mình lóp ngóp lái xe đến lớp. Chỉ sợ mưa làm ướt hết giấy vẽ, quên để ý là mình cũng đã ướt sũng nước rồi. Gió thổi vù vù, mình bắt đầu rùng mình... lạnh rồi đây, nhưng 2 bàn tay thì lại ấm một cách lạ lùng. Ngày xưa, kể cả khi được nắm tay, tay mình cũng không ấm được như vầy. Cảm giác rất mới mẻ. Tay mình vốn rất lạnh, nhưng hôm nay nó lại ấm nhất.

Cám ơn đời trong cơn mưa lạnh mình cũng được sưởi ấm... dù rằng đó chỉ là hơi ấm từ những trái ớt cay nồng nhỏ bé.



P/S: Đôi bàn tay gầy  guộc gân guốc của mình đã được ớt "sưởi ấm" những 25 - 26 tiếng đồng hồ. Lần sau thì xin chừa, sẽ lấy dấm rửa tay cho bớt rát. Chứ cứ ôm lấy sự ấm áp như vậy cũng "đau thương" quá đi.