05/03/2014

Lan man ... giao thông (truyện dài nhiều tập)




Tập 1: Đúng sai lẫn lộn

Hồi lên 6, Bố tập xe đạp cho mình. Trong đầu mình lúc ấy, luật giao thông chỉ là đèn xanh - đèn đỏ - đèn vàng. Vì hay ngồi sau lưng Bố và đặt ra một ngàn câu hỏi ngớ ngẩn nhất thế gian, nên sau một thời gian mình cũng biết được mấy cái bảng tròn tròn màu trắng - đỏ - xanh. Lớn lên, trong nhà có được chiếc xe máy, Mẹ lại là người tập cho mình. Trong lúc chờ đến giờ nhận giấy tờ chứng thực, hai mẹ con cùng nhau tập cho qua thời gian buồn chán. Khi mình vào đại học mẹ nhường luôn chiếc cub 50 của mẹ. Luật giao thông cũng chẳng update hơn là mấy, nhưng kỹ năng để ý mấy chốt công an giao thông được bạn bè bổ sung vào tuyển tập nguyên lý đi đường của mình. Kỷ niệm cùng xe vi vu có rất nhiều, kỷ niệm bị phạt cũng không ít. Tức - Cười có đủ.

Có lần đi chung với một chị bạn đi trên đường Lý Tự Trọng, Quận 1. Đường một chiều, buổi trưa, xe vắng, thế là mình nhấn còi xin vượt. Vừa vượt qua chiếc xe ba gác thì 1 anh công an ra giữa đường tuýt còi. Hai chị em chuẩn bị 1 nụ cười thật tươi. Ngày xưa chưa có khẩu trang hay mắt kính râm, không có găng tay hay mũ bảo hiểm, chẳng có áo chống nóng, mà cũng làm gì có váy chống nắng như bây giờ. Công cụ bảo vệ nhan sắc chỉ có cái nón vải trên đầu, nên việc khoe nụ cười chắc chắn có người nhìn thấy. Sau màn chào hỏi, chị bạn lanh mồm lẹ miệng hỏi cái câu mà người bị tuýt còi nào cũng hỏi "tụi em vi phạm gì vậy anh?". Anh ấy, giọng Bắc đặc sệt, "các cô đèo xe vượt làn gianh". Chị bạn, bắt đầu tranh luận, "anh ạ, đường vắng thế, tụi em có quyền xin vượt. Vạch kẻ là vạch đứt khúc, xe được phép cắt ngang hoặc chạy đè lên khi cần thiết chứ ạ. Xe em lấn qua làn đúng khoảng cách bằng nửa khoảng cách từ tim đường đến trụ điện - đúng uy định, và mức an toàn khi vượt cũng cao, có sai chỗ nào đâu?!". Mình tròn mắt, không ngờ bạn mình "cao siêu" thế. Có lẽ lần đầu nghe một người cãi lý, anh công an hơi bất ngờ: "các cô có quyền vượt, nhưng chỉ chong thời gian ngắn, không được phép nưu thông ở nàn bên chái". Mình định mở miệng năn nỉ, thì chị bạn đã "ngoan cố", "Tụi em chỉ vượt thôi chứ có chạy luôn bên kia đâu, từ lúc vượt đến lúc qua mặt chỉ khoảng 10-15 mét đường, thời gian làm gì đã dài hơn 1 phút. Vả lại, luật làm gì có quy định thời gian qua mặt 1 chiếc xe là bao lâu. Anh có thấy quy định đó không?" Mình lại tròn mắt, ngó loanh quanh trời đất. "Đôi co" một hồi, anh ta "mắng" chị ấy là "già mồm" rồi cho 2 đứa đi. Mình không bị phạt. Học được 1 điều: Vạch liền thì không được đè, vạch đứt khúc thì được đè, làn xe thì không được lấn... lâu, nhưng lấn nhanh - mau - ngắn như thế nào... tới giờ vẫn tịt. Là mình sai hay người ta đúng - tới giờ vẫn tịt (hị hị)

Tập 2: Tốt xấu khó phân

Lúc mới gia nhập giới công sở, mình cũng được các anh giao thông cũng ưu ái thổi phạt. Lỗi là quẹo vào chỗ cấm quẹo. Bình thường khúc đường đó cho phép quẹo trái, ngày nào đi làm mình cũng đi như thế, nhưng hôm ấy, cái bảng Cấm Rẽ Trái từ đâu mọc lên - oai nghi ngự trị bên phải đường... mình vẫn vô tình vô cảm rẽ sang bên trái. Ngay lập tức hai anh Bồ câu (ngày xưa người ta gọi thế vì các anh đi mô tô trắng) ân cần mời vào làm việc bằng một tiếng tuýt rất lâm li. Mình ngơ ngác ... đúng nghĩa con nai tơ, thật lòng thật dạ thốt lên một câu "em bị lỗi gì vậy anh?". Thấy mình "tướng thì oắt con mặt còn non sữa", các anh ấy giải thích về cái bảng cấm mới toe kia, rồi yêu cầu xem mớ giấy tờ. Mình ca cẩm sao không thông báo trước cho người dân, tự dưng cấm ngay tắp lự như thế ai mà biết. Hai anh này cũng quá nguyên tắc nên thu giấy tờ biểu mình đến trụ sở nộp phạt. Chiều, mình xin nghỉ phép đến trụ sở nộp phạt, các anh ấy cũng vừa xuống ca. Người cũ gặp lại nhưng mình không thèm cười, chỉ nộp tờ biên bản vào rổ và ngồi chờ ở khu đóng phạt. Gần 2 giờ thì 1 chú và 1 chị xuất hiện, ngồi vào 2 cái bàn và bắt đầu gọi tên. Đến phiên mình, thì chú ngước lên nhìn rồi chắc lưỡi cất tiếng... "Trời ơi, con gái mà sao nó cũng phạt dzậy? Không cho người ta đi cho rồi, bắt về đây làm gì?'. Mình tròn mắt nhưng nhanh chóng nhìn xuống bàn... chú tiếp tục "sao con hông năn nỉ tụi nó?, cái tụi này thiệt tình..., chữ ký đứa nào đây? Thằng (a) đâu rồi? Mai mốt thấy con gái thì tha cho người ta đi nha. Có phải gây tai nạn hay lỗi gì nặng đâu mà thu bằng người ta".Anh tên (a) kia không nói nên 1 lời. Chú lắc đầu quay qua nói với mình, "thôi biên bản đã ra, chú cũng không làm gì được. Con chịu khó đóng phạt vậy. Tụi này mới ra trường nên nguyên tắc cứng nhắc vậy đó. Gặp mấy anh khác là con không có bị vậy đâu". Mình dạ một tiếng rồi tuần tự qua gặp chị ngồi kế bên, đóng tiền, lấy biên lai, đưa cho chú rồi nhận lại bằng lái. Ra đến cổng vẫn còn nghe tiếng chú, tiếng mọi người xung quanh đó xì xào: "con trai thời nay chán thiệt, ...".

Đó là lần duy nhất trong đời mình thấy công an giao thông biết "thông cảm" với dân. Sau này mình không gặp được anh giao thông nào mà có thể vì mình là con gái hiền lành nhu nhược, vì mẹ mình là phụ nữ chân yếu tay mềm, vì bố mình là một ông già chậm chạp, vì bác hàng xóm khổ sở buôn gánh bán bưng, vì anh công nhân mới vừa thất nghiệp do nhà máy đóng cửa ... mà thông cảm cho những lỗi vi phạm còn nhẹ gấp mấy chục lần lỗi của mình. Thường thì họ 'bới' thêm lỗi hoặc đẻ ra thêm những vi phạm gọi là "vô thưởng hữu phạt" để lấy tiền. Mà tiền là vào túi họ chứ không phải vào công quỹ. Mình đã từng mong cảnh sát giao thông phải như chú công an kia mới được. Biết cảm thông trước khi giáo huấn, giáo huấn trước khi phạt. Sau này mình không dám mong mỏi nhiều như thế, chỉ hy vọng các anh cảnh sát giao thông giống như hai anh (thật ra phải kêu bằng em) mới ra trường kia cũng tốt rồi, làm đúng trước cái đã, tiền phạt của dân mang về cho quỹ công đàng hoàng. Nhưng giờ cả hai điều đó đều có vẻ rất viễn vông. Thực trạng hiện nay càng lộn xộn và đáng buồn hơn!

... Càng tệ hơn là đâu chỉ ngành cảnh sát giao thông phạt vi phạm giao thông... Hình như có đến 3 hay 4 ngành chức năng gì đó có quyền phạt người điều khiển phương tiện giao thông lận ấy... Ra đường, cảm giác như cứ đồng phục công quyền là có quyền phạt mình... Mình đúng mình sai cũng cứ phải bị phạt. Biết điều thì chỉ gánh 1 lỗi nhẹ, không biết á - ở đâu ra thêm ba bốn tội nữa ấy.

Tập 3: Phải trái bất minh

Giới lái xe thành phố có lẽ nhiều người đã nghe qua chuyện này. Không biết thật giả thế nào nhưng mấy anh lái xe trong lúc tụ tập dưới tầng hầm đã kể lại cho mình nghe, họ còn nói rằng chuyện xảy ra ở Quận 7, trên con đường đẹp nhất và sang nhất thành phố. Có lẽ là chuyện bịa, vì theo mình biết, Công ty đầu tư nhà cửa trên cái con đường xinh đẹp ấy đã "mua đứt" tất tần tật, và cảnh sát giao thông không có quyền đóng chốt. Tuy nhiên, chắc cũng có đoạn họ chưa kịp mua thì sao? Vậy nên hãy nghe câu chuyện này cái đã. Chuyện được lan truyền tương tự như sau:

Có một người đàn ông thanh lịch lái chiếc ô tô sáng loáng, đi trên con đường xinh đẹp rợp bóng cây xanh. Bỗng "tuýt tuýt", một anh giao thông xuất hiện.

- Cảnh sát Giao thông: chào anh, anh cho xem giấy tờ.
- Lái xe: tôi không nghĩ mình vi phạm gì, sao anh lại dừng xe tôi?
- CSGT: anh có lỗi hay không thì xem xong sẽ biết. Chúng tôi có quyền dừng xe khi có nghi ngờ! Mời anh bước ra khỏi xe để chúng tôi làm việc.
- LX: (bước ra) tôi tin chắc mình không có lỗi gì. Xe này ngày nào tôi cũng chở con đi học, rồi đi làm. Qua lại tuyến đường này đến nhẵn mặt. Mà nếu có buôn lậu cũng không đi hướng vào trường học, chở theo trẻ con như thế này đâu anh ạ. Anh nghi ngờ không có căn cứ rồi.

Sau một hồi lâu nghiên cứu các loại giấy...

- CSGT: ... Giấy tờ anh đầy đủ. Không có vấn đề gì. Anh sống trong khu này, đi xe thế kia cũng là người khá giả đấy. Anh có thể cho tôi chút tiền cà phê không?!
- LX: Tôi không vi phạm, tại sao lại phải mất tiền cho các anh. Anh làm vậy không đúng. Nếu tôi không vi phạm, tôi có quyền đi rồi chứ. Tôi còn nhiều việc phải làm.
- CSGT: Có chút tiền cà phê mà anh cũng không đồng ý. Vậy là không biết điều đầu. Có lẽ anh thích tiền phạt hơn thì phải. Để tôi xem...

CSGT bước lại gần chiếc xe hơi, nhìn qua ngó lại, rồi ngoắc chủ xe đến...

- CSGT: anh xem, anh ra khỏi xe mà vẫn để nguyên chìa khóa công tắc. Trong xe lại có trẻ con. Nếu đứa trẻ tinh nghịch, mở máy xe thì sao, lúc ấy lại xảy ra tai nạn. Anh vi phạm nguyên tắc an toàn rồi đấy. Phạt 500K!

Tập 4: Lấn Tuyến 

Ba năm trước, mình bị phạt vì "Lỗi Lấn Tuyến". Thực ra là lấn làn xe. Không ai định nghĩa được từ Làn Xe và Tuyến xe nữa rồi. Anh giao thông ngày xưa còn biết gọi là "lấn làn gianh", các anh bây giờ đều gọi là lấn tuyến.

Thật ra, Mình vẫn đi trên "tuyến đường bộ đang khai thác và sắp được đưa vào cấp phải được cải tạo, nâng cấp để đạt tiêu chuẩn kỹ thuật của cấp đường phù hợp (*)" ,  đâu có lấn sang tuyến xe Buýt số 72, tuyến Tàu thủy sông Bạch Đằng, hay tuyến đường sắt Bắc Nam đâu. Mình chỉ đơn giản là xin vượt xe mà thôi, chạy đè lên vạch đứt quãng màu trắng, rộng 10cm (dài chưa đo, nên không biết chắc vạch số 1.6 hay 1.7 trong quy định). Các anh, không phải đồng phục màu vàng giao thông mà màu xanh lá giống công an phường nói lỗi này phạt 300K - sau khi kỳ kèo xin phạt tại chỗ các anh phạt mình 100K. Nhiều năm trước mình vượt xe lấn làn - may có chị bạn hoạt bát nên không bị phạt... giờ thì khỏi nói, khỏi cãi. Ít nhiều vẫn phải nộp tiền.

Trong khi đó, mình vẫn tin rằng, vạch đứt khúc là được chạy đè lên khi cần thiết, vạch liền nét thì không. Thậm chí ở trang 161 quyển QUY CHUẨN KỸ THUẬT QUỐC GIA VỀ BÁO HIỆU ĐƯỜNG BỘ (**), vạch liền nét số 1.2 (rộng 20 cm) thì xe cũng được phép chạy đè lên ... Vậy mà cái lỗi lấn tuyến vẫn phải là bị phạt. Bạn chỉ được phép chạy đè lên chứ không được chạm sang hẳn bên kia đâu nhá. Chạm tí ti thôi là bị phạt ngay. 

Mỗi sáng, mình đi 14 cây số đường đến văn phòng, mỗi chiều lại 14 ki lô mét đường về nhà, qua ít nhất 6 tụ điểm nơi Cảnh sát giao thông đứng trực. Con số thống kê bằng đôi mắt thịt của mình trong 15 giây đi qua mỗi tụ điểm dao động không nhiều, thường thì có từ 3 đến 5 người bị thổi phạt đứng chờ xử lý. Có khi toàn bộ người vi phạm, có khi chỉ 2/3 trong số đó - bị phạt lỗi "lấn tuyến". Như khả năng hiểu biết của mình, mình xin thề là cũng như mình - họ cùng phương tiện là chiếc xe máy 100cc không thể lấn nổi tuyến hỏa xa nối Trảng Bom với Sài gòn, hay tuyến tàu thủy trên Bến Chương Dương được.

Tập cuối: 'Ra Oai'

Tháng trước mình bị thổi vì không bật đèn xi-nhan khi chuyển hướng xe. Lúc ấy mình trễ giờ làm nên mặt mày hơi cau có. Thật ra là mình có bật xi-nhan, nhưng đến đầu đường thì tắt. Các anh giao thông cho rằng bật như thế chưa đủ, phải bật thêm để người bên đường mới còn biết là mình mới rẽ sang, bật đèn như mình thì chỉ người lưu thông phía sau mình ở phần đường cũ biết mà thôi. Lúc xem giấy tờ, vì biển số xe của mình hơi hơi đặc biệt nên anh ấy hỏi mình làm ở đâu... quen miệng mình nói chung chung là ở ngoài Sài Gòn... Khi đó lại có chiếc xe hơi nào ấy đi qua bấm còi, căn cứ vào tình hình thì mình đoán là của một người quen biết đi qua vẫy tay chào các anh... và cái tiếng còi ấy, không hiểu thế nào, biến chữ "Sài Gòn" thành "Thành đoàn". Anh ta hỏi lại "Thành Đoàn hả chị?" và mình gật luôn. Cuối cùng, anh ta dặn dò mình nhớ bật xi-nhan cho đúng và trả giấy tờ cho mình đi. Người của Thành Đoàn ngẫm ra oai thật!

... tiếp tục lan man ...

Đối với mình - mà hình với rất nhiều người Việt Nam mình - vấn đề vi phạm luật giao thông là chuyện vặt. Nếu lỡ bị phạt thì ấm ức tí thôi, sau đó mọi chuyện sẽ sớm đi vào quá khứ. Kiến thức về luật giao thông không vì thế mà tăng thêm hay có chút tiến bộ nào. Đường ta ta cứ nhấn ga thôi.

Tìm hiểu trong Luật giao thông đường bộ, toàn là những quy định chung chung. Mức giá phạt cho từng vi phạm cũng phải tìm ở các văn bản riêng. Người dân khó mà tiếp cận được hết để mà hiểu cặn kẽ. Bớ ông giao thông, xin phát hành 1 quyển hướng dẫn, mỏng, có hình, dễ đọc, dễ nhớ cho người dân được hiểu biết và làm đúng có được không?. Hiện giờ, đọc báo về tai nạn giao thông, xem số liệu thông kê về an toàn giao thông, nhìn những vạch phấn trắng hiện trường để lại trên đường, thấy từng tốp người chờ xử lý vi phạm trên hè phố, kể cả việc chứng kiến những vụ va quẹt vặt trên phố,... tôi và chúng ta - khá hoang mang không biết mình lái xe như thế đã đúng luật chưa, đúng quy tắc "ứng xử" khi lưu thông chưa?

Tuy nhiên, Có một điều chúng ta không hoang mang chút nào. Một luật, chính xác hơn là lệ, cái thông điệp ngầm mà ai cũng hiểu: Cứ bị thổi - tất là mình có vi phạm gì đó. Mình làm sao hiểu hết luật giao thông mà cãi. Mà có cãi cũng chẳng được. Chi bằng vui vẻ ngay từ đầu mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

Vâng, dễ cho người, dễ cho mình. Nhưng con số tai nạn giao thông tại Việt Nam đất nước mình trong năm qua nghe nói đứng trong hàng top 5 của thế giới. Tại Hội An, cán bộ công chức đã đi làm bằng xe đạp... Mô hình này nghe đồn có thể nhân rộng. Nếu mô hình này áp dụng cho Sài Gòn, một là mình sẽ trở thành vận động viên xe đạp tuổi không còn trẻ - hoặc hai, mình sẽ sớm chết trẻ vì trụy tim... gần 30 cây số 1 ngày, 5 ngày trong tuần (chưa kể đi siêu thị hoặc tụ tập bạn bè đây đó) - vị chi là 600 ki lô mét mỗi tháng, hơn cả chiều dài tuyến đường sắt Sài Gòn - Phú Yên. Xem ra mình có nguy cơ cao với khả năng thứ hai.

Chuyện về giao thông thì nói hoài nói mãi cũng không hết. Ví như vụ "lấn tuyến" - vượt làn. Ở nước người, xe cộ xin tách làn, chuyển làn xe hà rầm... . À ,nhưng mà so như thế là khập khiễng nhỉ?!. Nước người ta tất cả các làn đều dành cho xe hơi (chưa tìm hiểu xe mô tô phân khối lớn). Còn ở đây, xe nào phải đi làn của xe nấy, không được chạm sang làn xe khác. Hay như người ta phát minh sáng chế ra xe cộ, máy bay, ... chỉ để đi nhanh hơn, tiết kiệm thời gian di chuyển; riêng ở mình thì phải chạy chậm lại... . À, nhưng mà so như vậy cũng là khập khiễng nốt. Xứ người đất rộng, người thưa, đường xá thuận lợi, v.v và v.v... . Còn ở ta thì người quá là đông, đất quá là chật, mà đường thì quá là bé bỏng nên thơ... xe nào cũng phi nước đại có mà leo lên hàng top của top về tai nạn giao thông luôn í chứ. Thôi không nên ca cẩm nữa. Ta không làm sao hiểu được cuộc sống, thì có lẽ cũng không làm sao mà hiểu hết được chuyện giao thông. Ra đường vẫn nên thông lệ cũ mà làm: Mọi chuyện nên vui vẻ ngay từ đầu - dĩ hòa vi quý mà.



* copy theo một câu viết trong điều 41 - Luật giao thông đường bộ (13/1/2008 của Quốc hội)
** http://www.sgtvt.danang.gov.vn/vbpq/QCVN412012BGTVT-QuyChuanKyThuaQuocGiaVeBaoHieuDuongBo.pdf




07/02/2014

Lan man ... Tết



Bầu trời Tết năm nay rất đặc biệt, ... mình vẫn đang cố tận hưởng những ngày Tết cuối cùng của mùa Xuân này.

...

 Còn nhớ, hồi còn bé xíu xiu, mình rất thích Tết! Mà hình như ai cũng vậy thì phải. Có vẻ như ...Tết có ý nghĩa rất lớn lao với bọn trẻ con. Ngày đó, cứ mỗi khi 'nghe' mùi pháo thôi là đã nôn nao muốn được ở nhà với bà, với mẹ lắm rồi,... thấy một vài cụ già ngồi trẩy lá mai là sốt ruột về Tết lắm, ... bắt gặp ai đó chở mấy chậu hoa sau yên xe là đã hăm hở ra mặt. Cho đến lúc vác cái bao vải đựng gạo đã xay nhuyễn thành bột, nước rỏ tong tong xuống mặt đường mình biết là Tết đã đến thật gần... lòng tự hỏi những câu vẩn vơ ... không biết lần này Nội sẽ làm món bánh gì? lát  về mình sẽ lấy cái thớt nặng đè lên cho bột mau hết nước... rồi ngày mai, lúc làm bánh Nội sẽ cho mình nhào nặn riêng mấy cái bánh thật tí hon... chỉ sợ lần này bột ít, Tết lại quan trọng thế Nội sẽ không cho mình mó tay vô thì buồn chết. Áo quần lấm lem hết rồi, phải về thật nhanh để còn chuẩn bị đi chợ hoa nữa. Trên 2 chiếc xe đạp màu xanh màu vàng, Bố chở mình, mẹ chở em... ta sẽ đi đến con đường ngập ngời hoa lá 'thần thánh' đó... 

Cái bến sông Bạch Đằng ấy, bình thường, đã rất nhiều rất nhiều tối chủ nhật Bố đưa 2 chị em ra đó chơi... có khi ngồi bên cạnh bố, mút bịch nước mía ngọt lịm, nhìn nước sông loang loáng ánh đèn thật thú; có khi nằm lăn trên bãi cỏ háo hức chờ đón từng chiếc "tàu nhỏ, tàu to" rẽ nước qua chỗ mình... rồi thấy mấy con chuột - xù tướng - đen xì chạy lóc cóc quanh gốc cây mình đã vội khóc thét làm cho Bố phải dỗ đến phát mệt. Vậy mà Tết đến, cái bến ấy như gần như xa, như quen như lạ. Quá nhiều màu sắc, lung linh và kỳ diệu lắm. Hoa khắp nơi, đổ từ bến sông chạy dài lên phố, bày đặc nghịt đặc ken trên con đường Nguyễn Huệ. Chằng ai bận tâm đến âm thanh ồn ã náo nhiệt cả một góc trời này, mọi người đều có vẻ rất hân hoan với hoa. Nào trầm trồ, nào kinh ngạc, nào chỉ trỏ, nào chen lấn, cười cười nói nói râm ran. Nào chọn, nào hỏi, nào ôm, nào vác, nào cột, nào ràng, nào khuân, nào chở... rộn ràng vô cùng. 

Khi chở chị em mình đi chợ hoa, Bố mẹ không mua hoa về luôn đâu mà phải tận mấy hôm sau nhà mới sắm cơ. Có năm Mẹ chọn mang về 2 chậu Thược Dược màu hồng rất dịu. Có năm Bố lại tậu mấy chậu Mãng Đình Hồng đỏ ối, ốm loằng ngoằng, lại cao gấp đôi thằng em lũn tũn mới đi lớp mẫu giáo 1 của mình. Đặc biệt, có năm nhà lại có 1 chậu Quất chi chít trái. Đó là năm mình được biết trái Tắc còn có tên trái Quất và cũng có thể để chưng Tết với tên gọi là trái Hạnh - biểu trưng cho Hạnh Phúc. 

Tết, cái gì cũng khác, cái gì cũng phi thường cả. 

Từ đó, chưa bao giờ mình không đón Tết ở Sài Gòn. 

Có đi đâu mình cũng phải về Sài Gòn vào dịp Tết. Dù tiếng pháo đã biến mất, chợ Hoa cũng dần không còn là 'thần thánh' nữa. Bẵng đi một thời gian nó đã vắng bóng hẳn, rồi trở lại ở một góc khác của thành phố... và rõ ràng phong vị cũng khác xưa hoàn toàn. Con Đường xưa giờ vẫn là con Đường Hoa... với các cảnh sắc đồng quê nhân tạo cho người thành phố ngắm Tết. Từ cửa sổ tòa nhà Văn Phòng, mình có thể nhìn xuống và thấy các công nhân dựng đường hoa từ những tấm bạt, những đụn đất đầu tiên. Không còn cảnh trên bến dưới thuyền bán buôn tấp nập, cũng không âm vang chộn rộn như xưa. Nhưng cái nhịp sống hối hả, tất bật vẫn xuất hiện ở góc trời này... dù nó có vẻ nhỏ bé hơn và lọt thỏm giữa bao nhiêu tòa cao ốc vây bọc suốt tuyến đường dài gần 900 mét này. 

Mình chỉ đi Đường Hoa Nguyễn Huệ mới này có 2 lần... và hình như 3 - 4 năm gần đây chưa thực sự đi lần nào.

Thật ra là mình có đi chút chút thôi... thường là vào cái ngày người ta hoàn tất những bước cuối cùng trước giờ khai mạc. Khi ấy khách tham quan chưa được phép vào, nhưng các tấm pa-nô che chắn công trình đã bắt đầu được tháo dỡ ra. Giờ được nghỉ ăn trưa, mình vác máy ra và dùng chức năng zoom để chụp hình. Cảnh trên hình nhìn đẹp và thanh bình lắm, không có dòng người chân chen chân, tạo dáng chụp hình che lấp hết các tiểu cảnh, đại cảnh. Hoa còn mới và rất tươi, mọi thứ đều trật tự, nền nã lắm. 

Đó cũng là khung cảnh chung của Tết Sài Gòn! 

... Người ta luôn thấy một Sài Gòn đông nghẹt, chen chúc, kẹt xe, khói bụi, lộn xộn, bát nháo, xô bồ xô bộ... . Rất nhiều người cho rằng Sài Gòn là chốn bon chen, chê người thành phố không chân thật như người thôn quê... 

Nhưng mình biết một điều, và rất nhiều người ở thành phố này biết một điều: Có một Sài Gòn rất khác vào dịp Tết - và chỉ trong mấy ngày Tết mà thôi. 

Năm hết Tết đến, nhiều dòng người khăn gói lũ lượt về quê, rất nhiều người khác lại du xuân đâu đó, để lại một Sài Gòn yên tĩnh, thanh bình và đẹp hơn bao giờ hết. Nhà nhà đều có một vài chậu hoa chưng trước sân, kể cả các cửa tiệm đóng cửa nghỉ Tết cũng lấp ló mấy cành mai chậu cúc. Chẳng còn mấy chiếc xe chạy trên phố, vài nhóm người chúc tụng nhau rôm rả bên hiên. Họ mặc áo mới, họ diện rất đẹp. Cũng có vài nhóm nhậu thật ồn ào nhắng nhít, nhưng đa số người ta gặp nhau tay bắt mặt mừng, tặng nhau những lời tốt đẹp hết sức thân tình. Duy nhất, chỉ duy nhất mấy ngày Tết, cái tuần duy nhất trong năm - Sài Gòn quang đãng, không có kẹt xe, không có khói bụi. Cây xanh và hoa nở rợp trời... cảnh sắc tươi mới lắm. Trời cũng có vẻ xanh hơn, mây cũng có vẻ bồng bềnh hơn, nắng, gió cũng có vẻ mơn man hơn. Người ta nói 'Vạn vật bước vào Xuân' là như thế này phải không nhỉ?! 

Đêm giao thừa là thời khắc chẳng ai có thể bỏ qua. Trời đêm se lạnh. Gió. Pháo hoa. Tiếng chuông chùa vang vọng khắp xóm. Tiếng còi tàu hụ. Pháo sáng được bắn lên. Bố nói, ngày xưa pháo sáng còn được gọi là Hỏa Châu. Mùi nhang thơm lan tỏa. 

Bầu trời Tết năm nay thật đặc biệt, ... mình vẫn đang cố tận hưởng những ngày Tết cuối cùng của mùa Xuân này... 

Năm nay trời Sài Gòn bỗng dưng lạnh mát. Nhiệt độ những ngày giáp năm nhiều khi chỉ có 18 độ C, có những buổi trưa cũng chỉ 28 độ. Cận Tết nhiệt độ có nhích lên tí chút, đêm còn khoảng 20 - 22 độ, trưa thì 30. Hoặc theo cái Apps trên máy thì có hôm nó báo là 30 - feel like 32.... cũng không thấy nóng bỏng rát như trời Sài Gòn vốn thế. Buổi sớm đi làm, thấy áo len, áo khoác, rồi găng tay, khăn quàng cổ ... mình có cảm giác rất lạ. Hiếm khi nào thành phố lại 'ấm áp' đến thế, dịu dàng đến thế và dễ chịu đến nhường vậy. Từ trước đến giờ, thành phố làm gì có mùa Đông. Cao lắm là có vài ngày se se mát gọi là lập Đông cho có, ngay sau đó là nắng nóng hầm hập ùa về báo hiệu trời đất chuyển mùa - vậy là Tết đến. Lần này có chút hơi lạnh, cảm giác Tết sẽ mạnh mẽ hơn nhiều nếu trời bất chợt chuyển sang ấm. 

Vậy mà cái không khí man mát lành lạnh này vẫn chưa tan. Tết đến, trời có trong hơn nhưng vẫn nhuốm màu lạnh. Nắng có vàng hơn chút đỉnh nhưng có vẻ giống màu nắng Thu - dịu dàng và thong thả trải mình sưởi ấm mọi ngóc nhách của thế gian. Gió hanh hao mát. Đến con chuồn chuôn cũng ngủ quên trên nhánh mai già. Trời ơi, giá như mình có tố chất như các nhà văn nhà thơ, mình sẽ có những cảm nhận còn sâu hơn những gì mình đang có lúc này... Đất Trời này thật quá tuyệt! Phải tận hưởng - tận hưởng mới được... nhắm mắt lại ... hít thật sâu. Lạ quá! đến hoa Mai cũng có mùi thơm. 

Mấy ngày Tết năm nay êm đềm đi qua, trước mọi ngưỡng cửa hoa vẫn nở rộ. Mình rải một nắm thóc trên sân, con gà mái đã no căng diều nên tìm bóng râm ngủ vùi... lũ chim sẻ phát hiện nắm thóc ế bèn ríu ra ríu rít gọi nhau, làm con chim Sáo trong lồng cũng réo rắt tiếng hót. May cho bọn mi là 2 con miu miu nhà ta đã nằm ườn trên ghế sofa rồi đó. Con cún Sam cũng lăn lộn đến mệt đứ đừ, nằm dài ra cỏ đòi vuốt ve nựng nịu. Có tiếng chuông chùa đổ xa xa. Buổi trưa như thế này, mình không thể vùi đầu vào quyển truyện được. 

Một năm với nhiều sướng khổ vui buồn vừa đi qua. Một năm với nhiều buồn vui sướng khổ nữa lại đang đến. Mình chỉ có thể biết cố gắng sống và trải nghiệm mà thôi. Cũng như mọi năm, năm nay mình cũng ấp ủ nhiều dự định, và đồng thời cũng ấp ủ rất nhiều hy vọng. Mọi thứ rồi cũng trôi đi thôi..., cái chính là mình sẽ để nó trôi đi như thế nào. 

Hôm qua là ngày đi làm đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết. Mọi người tận dụng thêm 2 ngày này để được nghỉ nối cuối tuần luôn nên chưa lên thành phố. Họ kéo dài Tết thêm 1 chút nữa, kỳ nghỉ Tết năm nay đúng là đặc biệt. Càng hay, Sài Gòn vẫn trong những ngày đầu Xuân tuyệt đẹp. Buổi sáng đi làm, đường phố vẫn như ngái ngủ, mọi nẻo đường vẫn thông thoáng và yên ả lạ. Nhiều người vẫn khoác áo len mỏng, khăng choàng bay phấp phới thật dễ thương. Mình khoác cái áo trùm đầu bằng nỉ, bụng ước sao ngày mai trời vẫn còn hanh, vẫn còn lạnh để mình khoác cái áo len màu xanh yêu thích. Hồi sáng trong nhà ấm quá nên mình tưởng trời chỉ man mát thôi, ai dè gió bên sông vẫn thổi lên lạnh ngắt. Buổi chiều tan sở, dòng người vẫn còn thưa lắm. Đi xe trên đường như thế này thích thật. Nắng không táp hơi nóng - chỉ phủ một màu ấm áp. Gió không thổi mù bụi - chỉ dìu dịu mát. Không có cảm giác nghẹt thở, không có cảm giác cô đơn. Chỉ thấy rất thoải mái và thanh bình. Giá như trên khắp nước mình, ở đâu cũng như thế này, mọi người sẽ thôi không đổ xô về Sài Gòn nữa. Và nơi đây sẽ không còn mang tiếng là 1 thành phố bon chen, không mang một bộ mặt ồn ào bát nháo cả năm ròng. 

Hôm qua Mặt trời đẹp lắm. Mặt trời chiều có màu cam rất đậm. Nó đậu trên đỉnh 1 tòa cao ốc và tỏa những tia nắng cuối ngày xuống bến sông. Từ giờ đến lúc nó tắt hẳn phải còn cả tiếng nữa. Đường về nhà mình đi qua những 7 chiếc cầu, mình được ngắm mặt trời trên sông những 7 lần. Chiều nay, mình cũng sẽ về đúng giờ, và mình sẽ lại được ngắm nó óng ánh trên sông thêm 7 lần nữa... 

Thứ Hai tới, thành phố của mình sẽ lại đông đúc, sẽ lại hối hả, sẽ lại ồn ào đến inh tại, sẽ đầy khói, đầy bụi...nhưng mình biết ... mỗi khi Xuân về tết đến, Sài Gòn sẽ lại rất trong sáng, rất thong thả, rất thanh bình. 

... và mình vẫn đang cố tận hưởng những giây phút cuối cùng của Tết đây này ... 


Đây là hình con chuồn chuồn ngủ gục trên nhành mai. Nó ngủ suốt nửa giờ đồng hồ... cho mình tha hồ chụp hình!







24/01/2014

Kiểm .... Điểm

Thường cuối năm, con người ta hay nhìn lại những gì mình đã làm được, đang làm được và chưa làm được. Rồi người ta còn đặt kế hoạch mới cho năm mới nữa chứ. Nghe thật là 'vĩ đại nhân' quá chừng... Mình hồi nào giờ ít khi để ý chuyện này, cứ đại khái là tới đâu hay tới đó, nên chẳng mấy khi biết mình được gì mất gì, hay dở thế nào. Năm nay bắt chước những bậc cao nhân tiền bối, mình cũng ngó lại coi năm rồi mình co1l àm được trò trống gì hay không... Ngó qua ngó lại, nhìn tới nhìn lui, kiểm này kiểm nọ - nhớ nhớ quên quên một hồi... mình điểm lại được vài chuyện gọi là đáng để nhắc đến, những chuyện dở tệ thì ... ôi dào, cho chúng đi vào dĩ vãng có lẽ hay hơn.

Sau đây mình kiểm và điểm lại những cái gọi là spotlight của đời mình trong năm qua nhé.

  • Đầu tiên là mục Ăn Chơi



  • Kế đến là Làm việc và Học hành

  • Các hoạt động và Lĩnh vực Nghệ Thuật nữa chứ

  • Ngoài ra cũng chào đón và giáp mặt một số 'đối tượng' đặc biệt



  • Mình cũng phác thảo sơ kế hoạch cho năm mới này:

Sau một hồi kiểm điểm, lại thấy mình nhí nhố kinh - chẳng ra thể thống gì. Đúng là không thể cứ bắt chước là đắc đạo thành cao nhân ngay được nhỉ. Sang năm sẽ cố tu học thêm vậy. Chúc mừng năm mới cả nhà!!!