16/02/2009

Little strike on the street

Sáng nay, trên đường từ Sở Lao Động về gần đến chỗ làm, mình bắt gặp một đoàn người đi biểu tình. Đoán chắc là họ sẽ đi ngang Tòa Nhà Ủy Ban Thành Phố nên mình xin anh tài xế cho xuống xe để đi theo họ chụp hình (máu me sưu tập hình thời sự mà)...

Phải nói là rất khó để mà chụp được những tấm hình "nhạy cảm" như vậy... vì mình cũng hơi sợ mấy anh công an. Hầu hết tất cả các lực lượng cảnh sát đều có mặt. Sơ sơ cũng đã có 4 màu sắc phục ở đó rồi.... chưa kể đến là có thể có cả cảnh sát chìm nữa. Mình sợ họ có thể sẽ tịch thu chiếc máy camera thân yêu của mình lắm chứ. Biết đâu... sẽ có chuyện nghiêm trọng hơn thế... . Bấy lâu nay vẫn có rất nhiều các cuộc biểu tình tại thành phố này, nhưng có thấy tờ báo hay đài tin tức nào đưa tin đâu... Nhất là trong một thời đại gọi là "Thời đại Thông Tin" như hiện nay...

Đoàn biểu tình chỉ chừng 30 người, họ mang quốc kỳ và nhiều bảng khẩu hiệu tự chế mà mình thậm chí không đọc rõ là gì... vì mình ở cách họ cũng khá xa. Chỉ loáng thoáng nhìn được vài chữ viết to như "...Thu hồi Đất...", "...môi trường...", "...Giải tỏa..."... cho thấy họ là nông dân ở một tỉnh xa nào đó đang rất bức xúc về chuyện đất đai. Chuyện này thì đúng là chuyện "thường tình ở huyện"...

Họ đi chậm rãi và thỉnh thoảng hô to nhiều khẩu hiệu có tính đả đảo này nọ, chống bất công, chuyên quyền, quan liêu,...

Liếc nhìn những du khách nước ngoài quanh đó... mình bỗng muốn mình là một chuyên gia về body language... để hiểu họ hiện đang nghĩ gì, những ánh mắt đó đang nói lên điều gì?

Giá như có ai đó có thẩm quyền đến nói chuyện với những người nông dân này, chí ích cũng là làm một chuyện gì đó gọi là "điều đình" như các cuộc biểu tình thông thường mà mình vẫn thấy trên các bản tin tức thế giới ấy.... Mình đứng đó... nhìn vào các cánh cửa của tòa nhà Ủy Ban Nhân Dân, nhưng chẳng có cánh cửa nào mở ra. Chỉ có các lực lượng an ninh đứng đó... và "giải tỏa" đoàn người biểu tình khỏi nơi quyền lực linh thiêng ấy chỉ trong vòng có 10 phút đồng hồ...

Mình ngồi xuống một chiếc ghế trong công viên cạnh đó, ... nghỉ ngơi ... và nghĩ ngợi một lúc mới đứng lên và bước về hướng tòa nhà nơi mình làm việc. Sao giọng nói của mình lại yếu ớt đến thế? ... Sao không thấy có ai quan tâm đến tiếng nói và những nỗi ưu tư của những người nông dân này vậy... Đây là chính quyền của họ kia mà...



Nhìn lại những tấm hình mà mình đã chụp... chỉ thấy các anh cảnh sát là rõ nhất... chứ có thấy gì về một cuộc diễu hành của người nông dân đâu...

13/02/2009

Sài Gòn mù Sương


Thời tiết đột nhiên lạ lùng quá! Chả bao giờ một xứ sở nhiệt đới đầy nắng và gió như Sài Gòn lại có sương mù ghé thăm như thế này. Có lẽ lời mong ước của mình đã được như ý nguyện khi hơi hướng mùa Đông vẫn còn kéo dài đến bây giờ... Trời chỉ hoe vàng lên được vài phút rồi lại phủ đầy mây xám... Không khí mát mẻ, chỉ lất phất vài giọt mưa tí hon rơi rất nhanh,... rồi tan biến vào hư không cũng nhanh đến không ngờ. Công nhận... Bầu trời này "tâm trạng" ơi là "tâm trạng"...

Mấy ngày nay mình cố canh thức dậy sớm để chụp hình thành phố trong sương mù... nhưng mà làm biếng quá nên không mở mắt ra nổi... nhất là trong khí trời mát mẻ dễ chịu như vầy... hihi...

Lạ lùng là hôm nay thứ Sáu ngày 13, còn ngày mai lại là ngày Valentine 14/2... Một ngày "tươi đẹp" đến sau một ngày "xui rủi" ... Nếu cuộc sống luôn như thế thì còn gì tuyệt vời hơn...

... Không có hoa, không có kẹo, không có cả kế hoạch để "thủ tiêu" dịp cuối tuần... cuộc sống của mình có nhàm chán và vô vị quá không nhỉ?

Tết vừa qua được 2 tuần. 2 tuần làm việc căng như như dây đàn, đầy ngập trong đầu mình là những thứ chả có ý nghĩa gì. Có lẽ nên "tiêm" vào đầu một chút gì đó để refresh nó lại. Vậy là mình chạy vào nhà sách, ôm ngay vài quyển có tựa thật "kêu"...

Và mình cũng có quà cho mình... , mình đã mua một cái dây đeo diện thoại made in Korea rất đặc biệt. Nó có hình một quả táo bé tẹo đựng một ít nước hoa hương táo rất thơm. Thế nào về nhà mấy đứa em gái cũng sẽ nhao nhao lên hỏi cho mà xem. Chiều nay phải đi sưu tập thêm một ít đĩa film hoạt hình nữa mới được.

Vậy đó... những ngày mù sương thật lạ ... và dịp Valentine đến thật hay...

Bài hát này nghe rất đằm thắm, và rất hợp với ngày lễ Tình Nhân...

You raise me up

1.

When I am down and, oh my soul
, so weary;
when
troubles come and my heart burdened be;
Then, I am still and wait here here in the silence,
Until you come and sit awhile with me.
CHORUS
You raise me up, so I can stand on mountains;
You raise me up, to walk on stormy seas;
I am strong when I am on you shoulders;
You raise me up ... To more than I can be
2.
There is no life, no life without its hunger;
Each restless heart beats so imperfectly;
But when you come and I am filled with wonder;
Sometime, I think I glimpse eternity.



02/02/2009

Pocket Full of Sunshine

Mấy ngày Tết trôi qua thật mau... hết ăn, chơi, rồi tám chuyện với bạn bè thật là sướng.

Những ngày đầu mình có thời gian để thức khuya nên ngốn hết 2 quyển truyện hot nhất thế giới hiện nay: Chạng Vạng (Twilight) và Trăng Non (New Moon) của nhà văn Stephanie Mayer. Truyện viết rất hay và làm đầu óc mình suy nghĩ vẩn vơ suốt 2 ngày liền về đề tài "Tình Yêu". Ha... Nghe lạ tai nhỉ?... Mình,... đề tài "Tình Yêu"?... Mình vẫn hay bi quan và không tin tưởng lắm về chuyện yêu đương của nhân loại, nhưng truyện của cô Stephanie thật tuyệt. Ít nhiều gì nó cũng thay đổi một phần cái nhìn của mình... và mình đã bớt bi quan hơn. Nhưng dù sao mình cũng thấy có chút gì đó buồn buồn... Giá như mình có thể có khả năng yêu thương mãnh liệt và niềm tin vào cuộc sống mạnh mẽ như những nhân vật trong truyện vậy... Đọc xong 2 quyển truyện đó tim mình cứ se sắt lại, cõi lòng thấy nao nao, và đầu óc thì rất chơi vơi...

Lạ thật, cứ mỗi lần đọc xong một quyển truyện nào đó là mình cứ bị day dứt không yên với số phận của các nhân vật hết mấy ngày ... và sau đó cứ phải tự an ủi mình rằng "Đó chỉ là truyện thôi mà"... thì mới bình thường được trở lại.

Để thoát khỏi tâm trạng u uất, mình cũng xem hết cả đống DVD film, và rất may là trong đống film đó có film hoạt hình. Film hoạt hình luôn là bài thuốc của mình. Dù mình đang vui hay rất rất rất buồn... thì chỉ cần xem 1, 2 film thôi... tâm trạng tự tin và những suy nghĩ lạc quan lại quay trở về ...xoa dịu tinh thần và cho mình một cảm giác an toàn, thư thái.... cứ như có một động lực mới để sống vậy.

Và mình đã xem đi xem lại cuốn film Igor suốt mấy ngày nghỉ Tết, chỉ để nghe bài hát của film mà thôi: Pocket full of Sunshine. Nhịp điệu bài hát rất hào hứng, ca từ lại rất sâu lắng... nó giúp mình mạnh mẽ lên nhiều lắm... .Và cũng lạ lùng thay, mình lại cho rằng bài hát này cũng rất phù hợp để làm nhạc nền cho các nhân vật trong 2 quyển truyện mà mình mới đọc xong ... :)

[... ở chỗ "Take me away - A higher place", mình nghĩ là "Take me away-a hiding place"]