
Chà, vậy là mình đã ngưng blog được 1 năm. Không hẳn là ngưng viết... vì mình quay về với kiểu cũ: viết trên sổ tay. Viết trên sổ tay an toàn hơn vì chẳng có ai "access" vào được, trừ phi mình không cất dấu quyển sổ cẩn thận. Vả lại, viết trên sổ tay thoải mái hơn khi mình đối diện với những nỗi buồn. Vậy mà vẫn có nhiều khi mình ngồi im nhìn trang giấy trắng, không biết phải bộc bạch như thế nào... . Nếu không phải vì lý do dốt văn, thì là vì bất lực trước nỗi buồn... . Khi nỗi đau quá lớn người ta chỉ có thể câm lặng.
Chà, vậy là những người thể hiện được cảm xúc qua những bài viết trên mục tâm sự của các báo thật là tài tình. Họ có thể viết ra thành chữ và có thể thổ lộ công khai nỗi khổ của mình. Như vậy là họ vẫn còn hy vọng và niềm tin vào một điều gì đó trong cuộc sống. Thật may!
Chà, vậy là mình cũng là đứa có thần kinh vững vàng. Mình đã đi qua được rất nhiều nỗi buồn đau và thất vọng. Có thể chỉ là với những nụ cười bắt buộc phải đặt trên môi khi đối diện với mọi người , có thể chỉ là lê lết qua ngày tháng với những hão huyền tự vẽ ra trong đầu, cũng có thể là những lần cố gắng thu hết tâm sức tự động viên mình, hoặc là những lúc quá mệt mỏi chỉ biết nằm lăn ra và khóc.... Nhưng mình vẫn đang bước tới, vẫn đang sống và cố tìm kiếm hy vọng. Nỗi tuyệt vọng thì vẫn ở đó... nhưng nó chưa khuất phục được mình.
Chà, vậy là "chưa", nghĩa là có thể "có" hoặc có thể "không". Tự nhiên mình nhận ra rằng Người Chịu Trách Nhiệm Ban Niềm Vui ở trên trời chưa hề nói "không" với mình. Chỉ là "chưa" tới lúc mà thôi. Họ chọn thời điểm quá tệ, nhưng nếu đủ sức thì mình vẫn có thể chờ.
Chà, ước gì mình được ngâm nga bài bát "Little Wonders (Rob Thomas)" mà tâm trí hoàn toàn đúng như thế: rũ bỏ được mọi thứ và chỉ nhớ về những cảm nhận xưa cũ. Không còn ám ảnh của quá khứ, và đó chỉ là những ngã rẽ vần xoay của số phận.
Chà, rồi sẽ đến lúc đó. Mình sẽ có thời điểm đó. Chỉ là "chưa" phải lúc này mà thôi.
No comments:
Post a Comment